MU đã chi tới 155 triệu bảng để tái thiết hàng tiền vệ trong mùa hè, nhưng trận hòa 2-2 trên sân Everton cho thấy tiền bạc chưa giúp họ giải quyết căn bệnh lớn nhất.

United hai lần vượt lên dẫn trước ở Hill Dickinson, nhưng hai lần họ đánh mất thế chủ động. Bryan Mbeumo mở tỷ số chỉ 61 giây sau giờ nghỉ, Benjamin Sesko đánh đầu đưa đội khách vượt lên một lần nữa ở phút 88, nhưng cả hai bàn thắng đều không đủ để MU giữ trọn 3 điểm. Tyrique George gỡ hòa cho Everton ở phút 83, trước khi Ainsley Maitland-Niles tung cú sút tuyệt đẹp từ khoảng cách gần 30 mét ở phút bù giờ thứ sáu để ấn định tỷ số 2-2.
Cả hai bàn thắng của Everton đều là những khoảnh khắc xuất thần của các cá nhân. Nhưng chúng vẫn là hệ quả của một vấn đề lớn hơn: United không thể kiểm soát được trận đấu. Sau khi Mbeumo đưa đội khách vượt lên, lẽ ra United phải tăng tốc, gây sức ép mạnh mẽ hơn và tung đòn dứt điểm. Thay vào đó, đội bóng của Michael Carrick dần lùi xuống, để Everton lấy lại niềm tin. Khi đối thủ bắt đầu đẩy cao đội hình, MU không còn duy trì được sự chủ động cần thiết ở khu vực giữa sân.
Đó chắc chắn không phải là điều mà các CĐV MU chờ đợi sau khi chứng kiến những chuyển động của đội nhà trên thị trường chuyển nhượng Hè 2026. Ba tiền vệ mới được đưa về với tổng chi phí 155 triệu bảng nhằm tạo ra một nền tảng đủ sức giúp đội bóng kiểm soát các trận đấu, nhưng ở Everton, MU vẫn phô bày một bộ mặt cũ, bế tắc, kém chủ động và vẫn phụ thuộc quá nhiều vào những khoảnh khắc cá nhân.

Không biết nên vui hay nên buồn khi sau tất cả, Kobbie Mainoo vẫn là gương mặt sáng nhất ở tuyến giữa Quỷ đỏ. Anh là gương mặt hiếm hoi tạo được cảm giác MU có thể kiểm soát được trận đấu. Anh hoạt động tích cực, không ngại tranh chấp, không ngại giữ bóng dưới áp lực, luôn cố gắng đưa bóng lên phía trước và có đóng góp quan trọng trong tình huống dẫn tới bàn thắng của Mbeumo.
Trong khi đó, những người chơi bên cạnh Mainoo đều không hoàn thành nhiệm vụ. Youri Tielemans không tạo được nhiều ảnh hưởng, còn Bruno Fernandes cũng có một ngày dưới sức. Khi tuyến giữa không thể duy trì nhịp độ và áp đặt thế trận, khoảng cách giữa một đội bóng đang dẫn bàn và một đội bóng đang phải chống đỡ trở nên rất mong manh.
Khách quan mà nói, MU có những khoảnh khắc cho thấy chất lượng về con người và lối chơi không hề thấp. Bàn thắng của Mbeumo là kết quả của những phương án tấn công được tập luyện bài bản, các vị trí di chuyển đúng nhịp, hợp lý và các quyết định được thực thi chính xác. Bàn nâng tỉ số lên 2-1 của Sesko cũng tới từ một pha phối hợp tạt bóng hay bên cánh trái, nơi Luke Shaw và Marcus Rashford càng ngày càng tỏ ra ăn ý hơn.
Vấn đề là United không duy trì được chất lượng ấy trong phần còn lại của trận đấu.
Carrick sau trận nói rằng hai bàn thắng của Everton đều là những cú dứt điểm hiếm gặp. Thực thế thì ông không sai. Nhưng cũng không vì thế mà lờ đi vấn đề của MU. George và Maitland-Niles đều ghi những bàn thắng xuất sắc, song chúng đều là hệ quả tất yếu của việc United đã cho đối thủ quá nhiều cơ hội để đưa trận đấu trở lại thế cân bằng, trong khi chính mình lại bỏ qua những cơ hội tốt để “đóng” trận đấu lại.
Tóm lại là sau khi đã đổ ra 155 triệu bảng đầu tư cho hàng tiền vệ, United vẫn chưa có thứ mà họ cần nhất: quyền kiểm soát. Họ có những cầu thủ đủ khả năng tạo ra khoảnh khắc quyết định, có những miếng đánh được chuẩn bị kỹ và có thể đánh bại những đối thủ mạnh như từng thể hiện trước Man City hay Arsenal. Nhưng nếu không thể giữ nhịp, kiểm soát không gian và quản lý lợi thế, những trận đấu như tại Everton sẽ tiếp tục xuất hiện.
