Link dự phòng
60 năm vẫn chưa đủ để chữa lành nước Anh

World Cup 2026 từng mang đến cho người Anh cảm giác rằng chiếc cúp vàng cuối cùng cũng sắp trở về nhà. Nhưng rồi ở thời khắc quan trọng nhất, Argentina lại xuất hiện.

60 năm vẫn chưa đủ để chữa lành nước Anh60 năm vẫn chưa đủ để chữa lành nước Anh

Khi Anthony Gordon đưa tuyển Anh vượt lên trong trận bán kết tại Atlanta, hàng triệu người Anh có lẽ đã bắt đầu tin lịch sử cuối cùng cũng sẽ sang trang. Sau gần 6 thập kỷ chờ đợi, sau biết bao lần hy vọng rồi thất vọng, chiếc cúp vàng dường như đã ở gần hơn bao giờ hết. Thomas Tuchel xuất hiện như mảnh ghép cuối cùng còn thiếu, còn đội tuyển Anh bước vào World Cup 2026 với cảm giác trưởng thành và bản lĩnh hơn bất kỳ thế hệ nào kể từ năm 1966.

Rồi Argentina xuất hiện theo cách mà họ vẫn thường xuất hiện trong lịch sử bóng đá Anh.

Enzo Fernandez gỡ hòa. Lautaro Martinez ghi bàn quyết định ở những phút cuối cùng. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, giấc mơ của cả một đất nước tan biến, còn hành trình tìm kiếm danh hiệu thế giới đầu tiên kể từ World Cup 1966 lại phải kéo dài thêm ít nhất 4 năm nữa.

Điều khiến thất bại này trở nên đau đớn không nằm ở tỷ số hay việc tuyển Anh dừng bước ở bán kết. Bóng đá xứ sở sương mù từng trải qua nhiều thất bại lớn hơn thế. Họ từng bị loại trên chấm luân lưu, từng gục ngã trong các trận chung kết và từng chứng kiến những thế hệ tài năng ra đi mà không thể nâng cao bất kỳ chiếc cúp nào.

Dù vậy, lần này khác ở chỗ người Anh thực sự tin rằng họ sẽ vô địch.

Người Anh vẫn chưa thể mang Người Anh vẫn chưa thể mang "bóng đá trở về nhà"

World Cup 2018 mang tới sự lạc quan cho tương lai khi tuyển Anh lần đầu tiên vào bán kết sau gần ba thập kỷ. EURO 2020 chứng kiến họ tiến sát vinh quang hơn bao giờ hết trước khi gục ngã trước Italia tại Wembley. World Cup 2022 khép lại ở tứ kết trước tuyển Pháp, song vẫn để lại cảm giác thế hệ này còn thời gian để trưởng thành thêm nữa.

World Cup 2026 không còn là câu chuyện của tiềm năng hay tương lai nữa. Đây là thời điểm mà mọi thứ dường như đã sẵn sàng. Jude Bellingham bước vào độ chín của sự nghiệp, Harry Kane vẫn duy trì đẳng cấp của một trong những tiền đạo xuất sắc nhất thế giới, còn Tuchel mang đến sự thực dụng và lạnh lùng mà bóng đá Anh luôn tin rằng mình còn thiếu trong những thời khắc quyết định.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, nước Anh không chỉ hy vọng. Họ chờ đợi chiếc cúp trở về như thể điều đó thực sự có thể xảy ra. Có lẽ vì thế mà việc đối thủ là Argentina càng khiến nỗi đau trở nên đặc biệt hơn.

Trong lịch sử bóng đá thế giới, có những cặp đối đầu dường như luôn mang theo nhiều hơn ý nghĩa của một trận đấu. Anh và Argentina là một trong số đó. Từ cuộc đối đầu năm 1966, "bàn tay của Chúa" và siêu phẩm của Diego Maradona năm 1986, chiếc thẻ đỏ của David Beckham năm 1998 cho tới trận bán kết tại World Cup 2026, hai đội tuyển này luôn tìm thấy nhau ở những thời điểm đủ sức định nghĩa cả một thế hệ.

Người Anh từng khóc vì Argentina nhiều lần, song hiếm có lần nào đau như lần này. Nếu Argentina vượt trội hoàn toàn, có lẽ thất bại sẽ dễ được chấp nhận hơn. Nếu tuyển Anh chơi dưới sức hoặc bị áp đảo trong suốt trận đấu, người ta có thể đơn giản kết luận rằng đối thủ xứng đáng hơn. Thực tế lại diễn ra theo hướng ngược lại.

Anh đã dẫn bàn. Anh đã nhìn thấy trận chung kết. Anh đã ở rất gần khoảnh khắc mà cả đất nước chờ đợi suốt gần 60 năm. Bóng đá đôi khi tàn nhẫn nhất không phải khi nó lấy đi hy vọng, mà là khi nó cho người ta nhìn thấy giấc mơ rõ ràng đến mức tưởng như có thể chạm vào được trước khi kéo nó ra xa khỏi tầm tay.

Thật trớ trêu khi một lần nữa Argentina lại là đội gieo sầu cho AnhThật trớ trêu khi một lần nữa Argentina lại là đội gieo sầu cho Anh

Đó chính xác là những gì xảy ra với nước Anh ở Atlanta. Thất bại này rồi sẽ được đặt cạnh những nỗi đau lớn khác trong lịch sử bóng đá xứ sương mù. Nó sẽ đứng bên cạnh Turin năm 1990, Wembley năm 1996, Berlin năm 2021 hay Berlin một lần nữa vào năm 2024. Danh sách ấy đã quá dài và giờ phải bổ sung thêm Atlanta vào ký ức tập thể của người hâm mộ Tam sư.

Điều khiến câu chuyện trở nên nghiệt ngã hơn cả là tuyển Anh thực ra vẫn đang đi đúng hướng. Họ liên tục tiến sâu ở các giải đấu lớn, sở hữu những cầu thủ hàng đầu thế giới và duy trì vị thế của một ứng viên vô địch thực thụ qua nhiều năm liên tiếp. Phần lớn các đội tuyển trên thế giới đều mơ về sự ổn định ấy.

Chỉ có điều, lịch sử thường không nhớ đến những đội bóng tiến gần tới đỉnh cao. Lịch sử chỉ nhớ tới đội nâng cúp vào ngày cuối cùng.

Có thể nước Anh rồi sẽ vô địch ở một giải đấu nào đó trong tương lai gần. Có thể thế hệ của Bellingham, Saka hay Rogers cuối cùng sẽ hoàn thành điều mà nhiều thế hệ đàn anh chưa làm được. Nhưng ít nhất vào lúc này, vết thương kéo dài từ mùa hè năm 1966 vẫn chưa thể khép lại.

Và thật trớ trêu, thêm một lần nữa, Argentina lại là đội giữ chiếc chìa khóa mở ra nỗi đau ấy.

TAG: