Aymeric Laporte nhìn lại quãng thời gian khoác áo Man City với nhiều cảm xúc đan xen giữa tự hào và tiếc nuối. Trung vệ người Tây Ban Nha không chỉ hồi tưởng về những năm tháng thành công rực rỡ dưới thời Pep Guardiola, mà còn trải lòng về những thất bại đau đớn tại Champions League và hành trình khiến anh dần đánh mất vị trí ở Etihad.
Aymeric Laporte tin Man City của anh có thể giành 5 Champions League (ảnh mancity.com)
Nỗi nhớ về những năm tháng vàng son tại Man City
Aymeric Laporte hiểu rằng anh đã có những năm tháng tuyệt vời tại Man City.
“Hoài niệm,” anh nói khi được The Athletic hỏi về quãng thời gian năm năm gắn bó với CLB. “Rất nhiều, rất nhiều. Thật sự là rất nhiều.
“Khi tôi thấy các cầu thủ chuyển tới những đội bóng khác, chơi cùng những con người khác nhưng không đạt được thành công tương tự, tôi cảm thấy tiếc. Tôi nghĩ rằng: ‘À... đáng lẽ chúng tôi nên ở bên nhau tới tận cùng, đúng không?’. Chúng tôi xứng đáng với điều đó.
“Có thể nếu tất cả vẫn ở lại City, chúng tôi sẽ không có được chức vô địch Premier League nào, tôi không biết. Nhưng cảm giác hoài niệm thì vẫn còn đó...”
Laporte ngồi trong một nhà hàng gần bảo tàng Guggenheim ở Bilbao, nơi anh vừa trở lại để một lần nữa khoác áo đội bóng thời niên thiếu Athletic Bilbao. Ở tuổi 32, anh đã rời Man City được ba năm và sẽ cùng tuyển Tây Ban Nha dự World Cup mùa hè này.
“Tôi thậm chí còn chưa kịp nói lời tạm biệt”
Đôi khi, Laporte nói về mọi thứ với sự thẳng thắn đến lạnh lùng.
Không giống nhiều cầu thủ Man City khác được chuẩn bị trước cho ngày chia tay và có cơ hội tri ân người hâm mộ, anh bị bán sang Al Nassr vào giữa mùa hè năm 2023, chỉ vài tháng sau khi City hoàn tất cú ăn ba lịch sử.
Cuộc sống cứ thế tiếp diễn.
“Tôi thậm chí còn chưa kịp nói lời tạm biệt,” anh tiếc nuối.
Nhưng khi được hỏi cảm giác về điều đó, Laporte lại chỉ nói một cách khô khốc. “Cuộc sống là vậy,” anh nói. “Bạn còn làm được gì nữa? Không gì cả.”
Vì sao lại là Saudi Arabia?
Câu trả lời đơn giản là Man City yêu cầu mức phí chuyển nhượng mà không nhiều CLB sẵn sàng đáp ứng. Al Nassr đưa ra lời đề nghị trị giá 27,5 triệu euro (23,5 triệu bảng Anh; 31,6 triệu USD) và thương vụ được thông qua.
Tình yêu dành cho Man City và nỗi ám ảnh Champions League
Trừ việc đó ra, mỗi khi nói về Man City, Laporte luôn thể hiện một tình cảm ấm áp, hoặc có thể nói là sự yêu mến chân thành.
Mắt anh sáng lên khi nhắc tới các đồng đội cũ, ban lãnh đạo và đội ngũ hỗ trợ đã cùng nhau tạo nên giai đoạn thành công chưa từng có trong lịch sử CLB, cũng như những khoảnh khắc đáng nhớ nhất của bóng đá Anh.
Tuy nhiên, anh cũng không giấu được sự bức xúc với những quyết định trọng tài mà anh tin đã ngăn Man City giành tới năm chức vô địch Champions League.
Những thất bại trước Tottenham Hotspur và Real Madrid vẫn khiến anh đau đớn cho tới tận bây giờ.
Từ chối Man City rồi quay trở lại
Câu chuyện của Laporte tại Man City bắt đầu bằng một quyết định bất ngờ: từ chối gia nhập đội bóng sau nhiều tháng đàm phán, đúng thời điểm CLB chuẩn bị kích hoạt điều khoản giải phóng hợp đồng của anh với Athletic Bilbao.
Đó là 10 năm trước, khi Pep Guardiola chuẩn bị bước vào mùa giải đầu tiên tại Premier League.
“Lúc ấy tôi đang lựa chọn giữa các CLB ở Tây Ban Nha, và ở Anh cũng có vài đội theo đuổi. Tôi chọn City vì biết Pep muốn có tôi.
“Ngay từ khi còn ở Bayern Munich, ông ấy đã rủ rê tôi rằng: ‘Hãy tới đây, cậu sẽ cầu thủ của tôi, cùng với John Stones’, và đại loại thế. Tôi nghĩ: ‘Được thôi, đó là phong cách của tôi, đó là điều tôi muốn’.”
Tuy nhiên, ngay trước khi ký hợp đồng, Laporte bị vỡ mắt cá chân khi tập trung cùng đội tuyển Pháp.
“Tôi không muốn tới một đội bóng mới chỉ để dưỡng thương. Tôi không muốn khi vừa đến nơi đã bị nghi ngờ.
“Tôi biết mình cần thời gian hồi phục và cần được thi đấu. Thi đấu ở đây khác với ở City. Tại City luôn có những cầu thủ hàng đầu. Bạn có thể tập luyện nhưng không được ra sân, và điều đó không giống nhau.”
Tới thời điểm này mà nói thì đó có vẻ là một quyết định cực kỳ chín chắn và thấu đáo. Nhưng đó là vì chúng ta đều biết chuyện gì đã xảy ra, rằng 18 tháng sau City đã quay trở lại để đưa Laporte về trong kỳ chuyển nhượng tháng Một năm 2018.
“Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mình điên thật”
“Điên rồ thật,” anh thừa nhận. “Ngay lúc này đây, tôi thấy mình điên thật sự khi làm thế. “Nhưng tôi luôn có suy nghĩ phải làm điều tốt nhất có thể. Cố vấn tài chính của tôi, người đã đồng hành với tôi ngay từ những ngày đầu, hỏi tôi: ‘Cậu đang làm cái quái gì vậy?’.
“Tôi nói rằng tôi không muốn tới đó trong tình trạng chấn thương. Điều đó sẽ rất tệ. Và sau một hay hai năm, nếu họ vẫn muốn bán tôi thì có thể. Tôi muốn trở lại mạnh mẽ hơn, và khi đó sẽ có nhiều đội bóng muốn có tôi hơn.”
Không hề có gì đảm bảo Man City sẽ quay lại.
“Rất khó để họ chấp nhận. Sau đó chúng tôi không còn nói chuyện gì nữa. Họ không nói với tôi bất cứ điều gì. Chúng tôi cố gắng liên hệ trở lại (với họ), nhưng không nhận được hồi âm.”
“Sau một năm rưỡi, họ cần một trung vệ. Có người chấn thương, có thể là John Stones hoặc Vincent Kompany. Tôi cố gắng khiến họ phải nhớ tới mình. Khi đó tôi tự nhủ cơ hội này sẽ không thoát khỏi tay mình. Tôi chắc chắn sẽ tới, kể cả miễn phí.”
“Điều tôi muốn nói là, vấn đề ở đây không phải là vì tiền hay bất cứ điều gì khác. Chỉ là vấn đề thời điểm. Đơn giản là đã đến lúc phải ra đi.”
Gia nhập cỗ máy chiến thắng của Guardiola
Laporte ký hợp đồng vào thứ Ba và ra sân ngay ngày hôm sau trong chiến thắng 3-0 trước West Bromwich Albion.
Khi ấy, Man City đang băng băng về đích tại Premier League với chuỗi 18 trận thắng liên tiếp - kỷ lục giải đấu.
“Tôi có phong cách chơi phù hợp nên không quá khó hòa nhập.
“Các đồng đội cũng khiến mọi thứ trở nên dễ dàng. Khi bạn có Leroy Sane, người chạy với tốc độ 36 hay 37 km/h, thật điên rồ, bạn chỉ cần phất bóng lên là cậu ấy sẽ lao tới.
“Bạn có một Kompany sẵn sàng đá tung tất cả, và ai ai cũng phải e dè.
“Bạn có David Silva, người có thể xoay sở như không trong vòng vây của năm hay sau người. Anh ấy có thể làm mọi thứ mà anh ấy muốn, một cách dễ dàng.
“Bạn có Kevin De Bruyne, người mà mỗi đường chuyền đều có thể trở thành bàn thắng.
“Bạn có Kun Aguero, người mà mỗi cú dứt điểm đều có thể thành bàn. Mọi thứ là như vậy.”
Mùa giải 100 điểm lịch sử
Mùa giải đó kết thúc với một trong những chiến dịch vĩ đại nhất lịch sử bóng đá Anh.
Man City thắng 32 trận, ghi 106 bàn, giành 50 điểm trên sân nhà, 50 điểm trên sân khách và cán mốc 100 điểm.
Họ đã bỏ túi chức vô địch từ cuối tháng Tư, nhưng bởi biết rằng mình có thể vượt qua cột mốc 100 điểm, họ đã tự thúc đẩy bản thân tới mức cực đại.
Tới thời gian đá bù của trận gặp Southampton ở vòng hạ màn, tỉ số vẫn là 0-0, đồng nghĩa City vẫn cần thêm hai điểm để đạt cột mốc lịch sử.
“Tôi cảm thấy rất tệ khi tỷ số vẫn là 0-0.
“Pep, Mikel Arteta và toàn bộ ban huấn luyện đều tạo áp lực rất lớn vì muốn đạt 100 điểm.
“Rồi Gabriel Jesus ghi bàn ở khoảng phút 90. Trước đó cảm giác giống như chúng tôi đang để tuột chức vô địch Premier League vậy.
“Không thể tin nổi.
“Tôi chưa từng nghĩ nhiều về cột mốc 100 điểm. 97 hay 98 điểm cũng được, nhưng tất nhiên là không giống nhau.
“Bạn có thấy màn ăn mừng không? Như thể chúng tôi vừa vô địch Premier League vào khoảnh khắc ấy vậy. Chứ không phải là vừa đạt 100 điểm.
“Chúng tôi bỏ xa đội xếp thứ hai, hình như là 15 điểm, đúng không nhỉ? Nhưng chúng tôi vẫn ăn mừng như điên.”
Những nỗi đau không thể quên ở Champions League
Trong những năm tiếp theo, Man City bước vào một trong những giai đoạn săn danh hiệu điên rồ nhất trong lịch sử bóng đá. Sau mùa giải 100 điểm, họ giành cú ăn ba quốc nội, cũng có thể gọi là ‘ăn tư” với danh hiệu Siêu cúp Anh sau đó. Họ đã giành 4 chức vô địch Carabao Cup liên tiếp, 4 chức vô địch Anh liên tiếp, danh hiệu Champions League đầu tiên, một phần trong cú ăn ba lịch sử.
Nhưng bên cạnh những đêm huy hoàng là những thất bại đầy đau đớn.
Laporte nhớ như in trận gặp Tottenham ở tứ kết Champions League 2019. City nghĩ rằng bàn thắng tuyệt vời của Raheem Sterling đã giúp họ có được chiến thắng vừa đủ để đi tiếp (5-3), nhưng VAR, trong mùa giải “ra măt”, đã can thiệp và từ chối.
Ba năm sau, City tưởng như đã khép lại được nỗi đau Champions League khi dẫn trước Real Madrid 1-0 ngay tại Bernabeu cho tới những phút cuối, trước khi Rodrygo ghi hai bàn trong thời gian bù giờ. Hai đội bước vào hiệp phụ, nhưng City đã cạn kiệt cả về sức lực lẫn trí lực và chấp nhận thất bại sau bàn thắng từ chấm 11m của Karim Benzema.
“Cảm xúc thật kinh khủng.
“Trận gặp Madrid mang lại cảm giác chết tiệt. Họ quá may mắn.
“Còn trận gặp Tottenham là điều tồi tệ nhất trong cuộc đời tôi.
“Hai trận đấu đó...”
“Chúng tôi có thể đã vô địch Champions League 5 lần”
Cổ động viên của City có thể chia sẻ cảm giác uất ức với Laporte. Trận đấu với Tottenham nói trên, VAR đã không phát hiện được tình huống bóng đập tay Fernando Llorente trước khi một cầu thủ Spurs ghi bàn. Đây là một trong những tình huống đã được xem xét trước khi các nhà tổ chức sửa luật theo hướng từ chối những bàn thắng được ghi sau khi bóng đã chạm tay một cầu thủ tấn công của đội ghi bàn trước đó.
Điều trớ trêu là rồi Laporte và Man City lại là một trong những nạn nhân đầu tiên sự thay đổi này.
“Trước Tottenham, chúng tôi thua vì cái tay của Llorente.
“Rồi mùa sau, ở trận mở màn gặp chính họ, bóng chạm đầu rồi chạm tay tôi trước khi tới Gabriel Jesus. VAR lập tức xác định là bóng chạm tay.
“Ai có thể giải thích tại sao tình huống đó là bóng chạm tay, trong khi năm trước chúng tôi bị loại khỏi Champions League vì điều tương tự?
“Họ đang giết tôi. Quá nhiều bất công.
“Tôi thề là năm nào những chuyện như vậy cũng xảy ra.
“Chúng tôi đá hỏng phạt đền trước Tottenham, Aguero, rồi họ ghi bàn bằng tay. Gặp Liverpool, việt vị, rồi không việt vị. Những chi tiết nhỏ như vậy thôi.
“Chúng tôi có thể làm điều tương tự như ở Premier League, vô địch năm lần liên tiếp. Trong sáu năm, chúng tôi có thể đã giành năm Champions League.

“Toàn sai lầm ngớ ngẩn. Tôi chỉ muốn phát điên. Argggg!!!
Những ký ức ấy vẫn thường xuyên quay trở lại ám ảnh Laporte.
“Đó là chấn thương tâm lý, đúng không? Những trận đấu kiểu như thế. Uff...”
Từ người hùng đến kẻ bị bỏ lại phía sau
Laporte là thành viên đội hình giành Champions League năm 2023, khi City đánh bại Inter Milan 1-0 trong trận chung kết, nhưng vai trò của anh đã giảm đi đáng kể.
Anh chỉ đá chính 11 trận tại Premier League, 2 trong đó sau khi đội đã vô địch, và chỉ xuất hiện một lần trong 7 trận đấu của vòng knock-out Champions League với 24 phút từ ghế dự bị.
“Cái năm chúng tôi giành bốn danh hiệu thật không thể tin nổi.

“Nếu phải chọn giữa cú ăn ba và mùa giải ‘fourmidables’, tôi sẽ chọn ‘fourmidables’, kể cả khi cú ăn ba có Champions League.”
Cả Laporte lẫn người bạn thân trong đội, Riyad Mahrez, đều rời đi sau mùa giải ăn ba. Cả hai đều không hài lòng với thực tế là họ không được góp mặt trong những trận đấu quan trọng nhất.
Theo Laporte, bước ngoặt đến sau cuộc đua vô địch mùa 2021/22.
Anh thi đấu trong tình trạng đầu gối gần như không thể vận động.
“Lúc đó tôi biết mình gặp rắc rối lớn vì thậm chí còn không thể chạy. Chúng tôi còn 2 trận và chẳng còn trung vệ lành lặn nào.”
Trong trận cuối gặp Aston Villa, John Stones được kéo sang đá hậu vệ phải, trong khi Fernandinho đá trung vệ bên cạnh Laporte.
“Chúng tôi bị dẫn 0-2. Ở bàn thua thứ hai, tôi không thể xoay người mà lấy bóng được. Tôi đứng đúng vị trí, nhưng không thể di chuyển nổi.
Chân tôi lúc đó cứng đờ, tôi thậm chí còn không thể gập chân, và ngay cả đi lại cũng rất khó khăn.
“Rồi chúng tôi ngược dòng thành công, và đó là một trong những trận đấu điên rồ nhất tôi từng chứng kiến.
“Tôi rất hạnh phúc, nhưng sau đó phải phẫu thuật và không bao giờ trở lại với vai trò cầu thủ chủ chốt nữa.”
Mất vị trí dưới thời Guardiola
Ca phẫu thuật đầu gối khiến Laporte bỏ lỡ giai đoạn đầu mùa 2022/23.
Cộng với việc nhiều cầu thủ khác ở hàng thủ cũng chấn thương, Guardiola yêu cầu CLB bổ sung trung vệ và Man City chiêu mộ Manuel Akanji. Cầu thủ người Thụy Sỹ đóng vai trò then chốt trong cú ăn ba của Man City, nhưng với Laporte, cánh cửa trở lại đội hình chính gần như đã khép lại.
“Tôi không còn là con người trước đây nữa.
“Từ những ngày đầu ở City, tôi là một trong những cầu thủ quan trọng nhất đội.
“Sau vài chấn thương, tôi bắt đầu cảm thấy mình khác đi trong tập thể vì bỏ lỡ quá nhiều trận đấu.
“Tôi bị hạ thấp vị thế trong đội và với HLV. Có lẽ ông ấy cảm nhận được điều đó và bắt đầu sử dụng những người khác, ký hợp đồng với những cầu thủ khác.
“Năm cuối cùng (của Laporte), chúng tôi có tới năm hoặc sáu trung vệ cho hai vị trí. Tôi không nhớ chính xác nhưng chúng tôi có quá nhiều trung vệ cạnh tranh cho hai suất đá chính. Rất khó chấp nhận kiểu thách thức như thế.
“Hãy nhìn sang, ví dụ, Liverpool xem. Họ không có năm hay sáu trung vệ. Họ tin tưởng những gì mình có. Đó là điều tôi không có ở City. Mới năm nay chúng tôi chỉ có hai trung vệ, vậy mà sang năm sau đã có sáu người. Tôi biết thách thức là cần thiết, nhưng quá nhiều vẫn là quá nhiều.

“Tôi muốn được chơi cho đội tuyển quốc gia. Nhưng nếu không được thi đấu, bạn sẽ không được gọi. Bạn phải duy trì được nhịp độ.
“Quá nhiều thứ diễn ra trong đầu khiến tôi muốn thay đổi. Tôi là kiểu người hiếu thắng và chưa bao giờ muốn ngồi dự bị.
“Tôi vẫn còn trẻ và còn rất nhiều tiềm năng để thể hiện.
Chương mới cùng Bilbao và tuyển Tây Ban Nha
Sau hai năm tại Saudi Arabia, Laporte trở lại Bilbao vào mùa hè năm ngoái.
Mùa hè này, anh nhiều khả năng sẽ đá chính cho tuyển Tây Ban Nha tại World Cup.

“Tôi rất háo hức. “Hãy xem chúng tôi có thể làm được gì.
“Chúng tôi sở hữu rất nhiều cầu thủ giỏi. Nếu nhìn vào đội hình, tất cả đều đang chơi cho những CLB lớn: Arsenal, Man City, Barcelona, Real Madrid, Bilbao, Leverkusen... những đội bóng hàng đầu.”
World Cup có thể vẫn là đỉnh cao lớn nhất trong sự nghiệp của Laporte. Dù vậy, ngay cả khi điều đó chưa xảy ra, anh vẫn mang theo đủ ký ức về Man City để ghi nhớ suốt đời.
