Việc Man City đánh rơi điểm số trước Everton lúc họ cần phải thắng nhất không khiến tôi bất ngờ. Hình ảnh tối qua mới là hình ảnh thực sự của đoàn quân dưới quyền Pep Guardiola mùa này.

Mùa giải 2025/26 lẽ ra phải là một năm chuyển giao êm đẹp cho Manchester City. Thay vào đó, nó đang trở thành bài học đau đớn về sự suy tàn chậm rãi của một triều đại từng được coi là bất diệt.
Trận hòa 3-3 kịch tính nhưng đầy hỗn loạn trước Everton tối qua không chỉ là một kết quả thất vọng, mà là minh chứng rõ nét nhất cho thấy “cỗ máy” City đã bị tầm thường hóa.
Họ có được bàn dẫn trước nhờ công của Jeremy Doku, nhưng lại tự vứt đi lợi thế với 13 phút thảm họa trong hiệp 2 (thua 3 bàn). Cuối cùng City vẫn có được 1 điểm nhờ những nỗ lực muộn màng của Erling Haaland và chính Doku, nhưng thế là không đủ để họ giữ được quyền tự quyết trong cuộc đua vô địch.
Kém Arsenal 5 điểm và chỉ còn đá ít hơn 1 trận, lợi thế giờ đây không còn ở trong tay City như cách đây hơn 1 tuần. Chính HLV Pep Guardiola cũng phải thừa nhận “cuộc đua vô địch không còn nằm trong tay chúng tôi nữa”.
Nhưng điều đáng nói là trận hòa như thua trước Everton không đơn giản là một “tai nạn”, một cú sảy chân. Kết quả ấy, màn trình diễn ấy thậm chí còn đáng được xem là tiêu biểu cho cả mùa giải này, một mùa giải mà Man City đã không còn duy trì được sự sắc bén, bản lĩnh và độ lạnh lùng thường thấy.
Tính cả trận đấu vừa rồi, Man City đã đánh rơi tới 17 điểm từ vị thế dẫn trước ở mùa này. Trong 8 trận hòa của họ ở Premier League, có tới 7 trận họ là đội có được lợi thế dẫn trước. Một con số thực sự khó tin với một tập thể cách đây vài năm còn được xem là “máy nghiền”.
Tất cả bắt nguồn từ việc City không còn giữ được sự tập trung trong hiệp 2. Thống kê cho thấy sự sa sút rõ ràng: City đã ghi nhiều hơn đối thủ tới 21 bàn trong hiệp 1, nhưng chỉ hơn 5 bàn trong hiệp đấu tiếp theo. Họ thủng lưới chỉ 6 bàn hiệp một, nhưng lên tới 17 bàn hiệp hai. Hiệp số bàn thắng kỳ vọng của hiệp 1 là +16, trong khi của hiệp 2 là gần như bằng 0.
City từng là đội bóng khiến người ta vừa sợ hãi vừa chán ghét khi “giết chết” trận đấu bằng sự lạnh lùng và kiểm soát tuyệt đối. Giờ họ thường xuyên buông lỏng, để đối thủ lội ngược dòng hoặc cầm chân.
Thực tế, City còn bám sát Arsenal cho tới lúc này là nhờ Arsenal… tự sẩy chân nhiều hơn là vì họ có thực lực. Vấn đề là may mắn không thể giúp được bạn nếu bạn thiếu bản lĩnh thực sự. Man City đã may mắn được Arsenal liên tục “tặng quà”, nhưng rồi chính họ đã tự tay ném đi tất cả.
Tất nhiên là khi một đội bóng thể hiện vấn đề xuyên suốt như thế, chúng ta cần phải tìm lý do. Và lý do chính khiến Man City đánh mất bản lĩnh của nhà vô địch dường như lại nằm ở thứ mà họ thường tự hào nhất: chất lượng đội hình.
Khách quan mà nói, tập thể của Man City vẫn gồm nhiều cái tên sáng giá, đã, đang hoặc sẽ là những ngôi sao lớn của bóng đá thế giới. Tuy nhiên, điều có thể thấy rõ là phần lớn trong số họ đang thiếu “DNA của nhà vô địch”.
Những Cherki, Doku, Guehi, Semenyo… đều rất tài năng, nhưng họ đến từ những đội bóng tầm trung, chưa hề biết tới khái niệm thống trị, và do đó cần nhiều thời gian để thẩm thấu cái gọi là thói quen chiến thắng.
Tiếc rằng chính trong đội hình hiện tại của City, cái gọi là “thói quen chiến thắng” ấy cũng đã bị pha loãng đáng kể sau sự ra đi của một số trụ cột (như Kevin de Bruyne), sự sa sút tất yếu vì tuổi tác hoặc vì chấn thương của các trụ cột khác.
Trong bối cảnh ấy, vai trò của Pep Guardiola và ban huấn luyện là hết sức quan trọng. Nhưng có vẻ như chính Guardiola cũng đang ở trong tình trạng chới với. Gần tròn 1 thập kỷ ở Eithad, đã giành hết mọi vinh quang có thể, dường như động lực của Pep đã bị bào mòn.
Khi triết lý kiểm soát bóng quen thuộc bị bắt bài dễ dàng hơn, ông tỏ ra thiếu linh hoạt khi không có một plan B cụ thể, và nhiều quyết định chiến thuật cũng như nhân sự của ông bị chỉ trích.
Nhiều người cho rằng Pep và ban lãnh đạo tập trung quá nhiều vào mua sắm đắt đỏ thay vì phát triển cốt lõi, tối ưu lò đào tạo và xây dựng chiều sâu thực sự. Đội hình liên tục thay đổi, thiếu sự ổn định cần thiết cho những cuộc đua marathon.
Kết quả là một City như chúng ta thấy: không đủ sự lạnh lùng và sắc sảo để kết thúc trận đấu dù có lợi thế dẫn trước, và rốt cuộc là không thể giữ chắc lợi thế trong cuộc đua vô địch dù đã được Arsenal “tạo điều kiện” hết sức.
Trận hòa với Everton không giết chết City ngay lập tức. Cơ hội trên lý thuyết là vẫn còn. Nhưng ngay cả khi City lên ngôi vô địch vào cuối mùa, danh hiệu ấy cũng sẽ mang vị đắng của một chiến thắng chật vật, đầy may rủi, chứ không phải sự thống trị thuyết phục như trước đây.
-
Bồ Đào Nha chính là bệ phóng để dàn sao Colombia cất cánh
-
Tây Ban Nha đối mặt cơn ác mộng chấn thương, 1 cầu thủ nguy cơ chia tay World Cup
-
Jose Mourinho: 'Tôi muốn cầu thủ Real bị loại sớm ở World Cup 2026'
-
VAR đã trở thành một trò chơi may rủi tại World Cup 2026?
-
Sai lầm của Muslera và cái giá quá đắt cho Uruguay
-
Fan nữ sexy nhất của Panama dự đoán táo bạo về ĐT Anh
-
Ai cản được Pháp vô địch World Cup 2026?
-
Khoảnh khắc Kylian Mbappe 'chỉ đạo trọng tài' gây bão
-
Na Uy toan tính gì khi cất 10 trụ cột trước Pháp?
-
Kỷ lục 13 bàn của Just Fontaine có thể bị xô đổ tại World Cup 2026?
-
Guy Stephan, vị 'phó tướng' đáng gờm của ĐT Pháp
-
Erling Haaland, hiện thân của 'tinh thần Janteloven' mà người Na Uy tôn thờ
-
Morocco sẽ 'lột mặt nạ' của Hà Lan?
-
Nhà vô địch Bundesliga bất ngờ chia tay ĐTQG ngay sau vòng bảng World Cup 2026
-
Nhật Bản có sợ khi đối đầu Brazil?
-
Báo động đỏ cho HLV Julian Nagelsmann!
-
Andre Onana rời MU, tái gia nhập Trabzonspor
-
Man City chiêu mộ Elliot Anderson giá 116 triệu bảng
-
Malaysia bất ngờ bổ nhiệm 'bại tướng' của Park Hang Seo vào vị trí HLV trưởng
-
Julian Nagelsmann & 1.000 ngày tái thiết ĐT Đức
-
5 ngôi sao vụt sáng ở World Cup 2026 có thể cập bến Premier League
