Thêm một kỳ World Cup khép lại trong thất vọng. Thêm một lần ĐT Anh dừng bước ngay trước cánh cửa thiên đường. 60 năm kể từ chức vô địch năm 1966, Tam sư vẫn mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn quen thuộc. Thất bại trước Argentina chỉ là chương mới nhất của những vấn đề đã tồn tại hơn nửa thế kỷ.
Thêm một thất bại nữa cho ĐT Anh tại World Cup
1. Dẫn trước nhưng không biết cách kết liễu đối thủ
Đây là căn bệnh kéo dài qua nhiều thế hệ. Anh từng dẫn Croatia ở bán kết World Cup 2018 rồi thua ngược. Họ gục ngã trước Pháp ở tứ kết World Cup 2022 sau khi bỏ lỡ thời cơ. Đến World Cup 2026, kịch bản gần như lặp lại.
Anthony Gordon đưa Anh vượt lên trước Argentina ở phút 55. Nhưng thay vì tiếp tục kiểm soát thế trận, Thomas Tuchel lại thay người có thiên hướng phòng ngự, để đội bóng chơi lùi sâu với hệ thống 5 hậu vệ. Anh chủ động nhường quyền kiểm soát cho đối thủ.
Đó là lời mời không thể hấp dẫn hơn với Argentina. Jordan Pickford liên tục cứu thua, nhưng một thủ môn không thể chống đỡ cả tập thể. Enzo Fernandez gỡ hòa ở phút 85 trước khi Lautaro Martinez kết liễu Tam sư trong phút bù giờ thứ hai. 2 bàn thua trong 7 phút cuối, đó không còn là sai lầm chiến thuật, mà là sự sụp đổ về tâm lý.
2. Quá phụ thuộc vào những ngôi sao
Bóng đá hiện đại cần ngôi sao. Nhưng đội bóng lớn không bao giờ sống nhờ một cá nhân. Trong nhiều năm, ĐT Anh được xây dựng quanh Harry Kane. Khi Jude Bellingham nổi lên, trọng trách lại chuyển sang tiền vệ của Real Madrid. Mỗi khi một trong hai người chơi dưới sức, cả hệ thống bắt đầu chao đảo.
Bellingham hay Kane không tỏa sáng là Tam sư có vấn đề
Đó là điểm khác biệt với Argentina. Lionel Messi vẫn là linh hồn của Albiceleste, nhưng Lionel Scaloni đã tạo ra một tập thể có thể vận hành ngay cả khi số 10 không bùng nổ. Hệ thống luôn lớn hơn cá nhân. Tây Ban Nha cũng vậy.
Anh thì ngược lại. Họ vẫn chờ một khoảnh khắc thiên tài thay vì tạo ra một cỗ máy chiến thắng. Và khi khoảnh khắc thiên tài không xuất hiện, thất bại là điều khó tránh.
3. Truyền thông trở thành đối thủ của chính ĐT
Ít có nền bóng đá nào sở hữu truyền thông quyền lực như nước Anh. Nhưng cũng hiếm nơi nào báo chí tạo áp lực lớn lên ĐT như vậy. Bao nhiêu năm qua đều là sự thực đó.
Ngay trước bán kết World Cup 2026, phát biểu của Tuchel về màn trình diễn thiếu ổn định của ĐT lập tức bị thổi phồng thành mâu thuẫn với Bellingham. Trên thực tế, chính tiền vệ 23 tuổi cũng thừa nhận chiến thắng trước Na Uy mang nhiều yếu tố may mắn.
Thày trò Tuchel luôn là "mồi ngon" cho truyền thông Anh
Hai quan điểm giống nhau. Nhưng truyền thông vẫn tạo ra một cuộc khủng hoảng không đáng có nhắm vào ĐT, chẳng khác nào như đổ thêm dầu vào lửa.
Harry Kane phải lên tiếng trấn an dư luận. Tuchel phải họp riêng với toàn đội. Khi đối thủ chuẩn bị chiến thuật, ĐT Anh lại bận dập lửa từ bên ngoài.
4. Không đủ kiên nhẫn với tài năng trẻ
Bóng đá Anh không thiếu cầu thủ trẻ. Điều họ thiếu là niềm tin. Kobbie Mainoo từng chơi chững chạc ở EURO 2024 khi mới 19 tuổi. Thế nhưng chỉ 2 năm sau, anh lại thường xuyên làm bạn với ghế dự bị.
Đó là nghịch lý buộc người Anh phải nhìn lại cách làm bóng đá của mình. Nếu một cầu thủ đủ giỏi để đá vòng knock-out EURO ở tuổi 19, tại sao lại không đủ giỏi để tiếp tục được trao cơ hội ở tuổi 21?
Mainoo thậm chí còn không được Tuchel đăng ký thi đấu ở trận tranh hạng Ba
Bóng đá Anh rất giỏi phát hiện tài năng. Nhưng lại quá vội vàng đánh mất niềm tin khi những cái tên kỳ cựu trở lại. Một căn bệnh nữa khiến Tam sư mãi không lớn.
5. Tự đánh mất những viên ngọc quý
Đây có lẽ là thất bại đau đớn nhất của hệ thống đào tạo Anh. Michael Olise, Ademola Lookman, Antoine Semenyo có điểm gì chung? Cả ba cầu thủ đều có đủ điều kiện khoác áo Tam sư, nhưng cuối cùng lựa chọn những ĐT khác.
Olise trưởng thành nhiều năm tại Chelsea. Semenyo từng thừa nhận anh chưa bao giờ thực sự nằm trong kế hoạch của LĐBĐ Anh. Khi những tài năng phát triển muộn không nhìn thấy con đường lên ĐT, họ sẽ tìm một hướng đi khác. Đó là quy luật.
Sinh ra và lớn lên ở Anh, được đào tạo ở Anh, nhưng Olise chọn khoác áo ĐT Pháp
6. HLV người Anh ngày càng lép vế
Không thể phủ nhận Premier League là giải đấu hấp dẫn nhất thế giới. Nhưng người Anh lại ngày càng ít xuất hiện trên băng ghế huấn luyện. Các CLB lớn liên tục tìm đến những chiến lược gia nước ngoài. Trong khi đó, nhiều cựu tuyển thủ Anh lại chọn nghề bình luận viên thay vì theo đuổi nghiệp cầm quân.
Tây Ban Nha có Luis de la Fuente. Đức liên tục sản sinh các HLV nội. Pháp cũng vậy. Còn Anh vẫn nhập khẩu tư duy bóng đá thay vì tự nuôi dưỡng nó. Đó là một khoảng trống đáng báo động.
7. Không có một bản sắc xuyên suốt
Cuối cùng, đây mới là gốc rễ của mọi vấn đề. De la Fuente không xuất hiện từ hư không. Ông lần lượt dẫn dắt U18, U19 rồi U21 Tây Ban Nha, giành 2 chức vô địch châu Âu trước khi tiếp quản ĐTQG.
Các cầu thủ Tây Ban Nha lớn lên cùng một triết lý bóng đá, cùng cách triển khai bóng, cùng ngôn ngữ chiến thuật. Đó là lý do họ hòa nhập gần như ngay lập tức khi lên tuyển.
Hay như Pháp, họ có Học viện bóng đá quốc gia Clairefontaine. Họ sở hữu hệ thống đào tạo trẻ theo cùng một triết lý ở các CLB.
Anh thì khác. Mỗi học viện dạy một kiểu, mỗi CLB theo đuổi một triết lý. Và, ĐTQG trở thành nơi "vá víu" nhiều trường phái thay vì kế thừa một hệ thống thống nhất. Không có bản sắc, mọi thành công đều chỉ mang tính thời điểm.
Triết lý đào tạo mỗi CLB mỗi khác, thiếu nhất quán
Sau thất bại trước Argentina, những tiếng nói đòi sa thải Thomas Tuchel bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Đó là phản ứng dễ hiểu khi ĐT Anh tiếp tục dừng bước ở bán kết (và giành hạng Ba chung cuộc). Nhưng nếu mọi cuộc khủng hoảng đều kết thúc bằng việc thay HLV, bóng đá Anh sẽ còn tiếp tục mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn.
Fabio Capello thất bại. Roy Hodgson thất bại. Gareth Southgate thất bại. Giờ đến lượt Tuchel đối mặt áp lực mất ghế.
Bốn HLV với bốn triết lý khác nhau, nhưng cùng một kết cục. Điều đó cho thấy vấn đề chưa bao giờ chỉ nằm trên băng ghế chỉ đạo.
Suốt 60 năm qua, ĐT Anh đã thay đổi con người, thay đổi chiến thuật, thay đổi thế hệ và cả HLV. Chỉ có một thứ gần như không thay đổi: cách vận hành của cả nền bóng đá.
Khi cấu trúc vẫn còn những vết nứt rõ ràng như vậy, mọi HLV đến Wembley đều chỉ đang sửa phần ngọn. Muốn vô địch World Cup một lần nữa, người Anh phải bắt đầu từ gốc rễ. Không phải bằng một HLV mới, mà bằng một nền bóng đá mới.
