Link dự phòng
Khi World Cup biến thành Hoa Sơn luận... cước

Giang hồ truyền tụng rằng thiên hạ có Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái, Trung Thần Thông. Năm vị tuyệt đỉnh ấy từng tranh bá Hoa Sơn, võ công cái thế, chưởng lực kinh thiên. Nhưng nếu được đưa tới Phi Long Thành gặp Ba La Quế, e rằng cả năm sẽ cùng ôm quyền than một câu: "Xin cáo từ, trận này vượt quá phạm vi võ học."

Tương truyền Ba La Quế Phái khởi nguồn nơi vùng Nam Mỹ xa xôi. Tổ sư khai sơn sau ba mươi năm bế quan không sáng tạo được thần công cái thế, bèn ngộ ra một chân lý khác: muốn đối thủ không ghi bàn, trước hết đừng để đối thủ... chạy tiếp. Từ đó lưu truyền ba đại tuyệt kỹ. Chiêu thứ nhất Thiết Kiên Đoạn Lộ, chuyên lấy vai khóa đường. Chiêu thứ hai Cầm Y Tróc Ảnh Thủ, chỉ cần đối phương tăng tốc là tà áo lập tức nằm gọn trong lòng bàn tay. Chiêu cuối cùng là Liên Hoàn Sạn Địa Cước, một khi xuất chiêu, cỏ cũng phải bay lên ba tấc.

Đông Tà Hoàng Dược Sư vừa phất Ngọc Tiêu kiếm pháp, chưa kịp đổi chiêu đã thấy một đại hán Ba La Quế lao đến bằng tuyệt kỹ "Song Phi Cước". Kiếm chưa xuất khỏi vỏ, người đã nằm dài trên thảm cỏ. Hoàng đảo chủ ngửa mặt than trời: "Lão phu luyện võ bảy mươi năm, chưa từng thấy môn phái nào nhập môn bằng... phạm lỗi chiến thuật."

Tây Độc Âu Dương Phong vốn sở trường Cáp Mô Công. Chỉ cần vận khí, nội lực dồn lên đỉnh đầu, đối thủ ắt khiếp vía. Nào ngờ vừa ngồi xổm xuống chuẩn bị bật nhảy thì ba cao thủ Ba La Quế đã dùng "Liên Hoàn Trượt Sạn Cước", khiến Cáp Mô Công biến thành... Cáp Mô Nằm Sân. Âu Dương Phong ôm lưng, tự hỏi phải chăng mình đã luyện nhầm bí kíp.

Nam Đế Đoàn Trí Hưng nổi danh với Nhất Dương Chỉ, chỉ lực xuyên kim phá thạch. Nhưng Ba La Quế chẳng cần nội công. Họ chỉ cần một cú kéo áo đúng lúc, một pha tì vai đúng nhịp và một cú xoạc đủ sâu là Nhất Dương Chỉ lập tức biến thành... Nhất Dưỡng Thương. Đến cả hoàng đế Đại Lý cũng đành thu chỉ, lặng lẽ gọi đội ngũ y quan.

Bắc Cái Hồng Thất Công vốn tung hoành thiên hạ bằng Giáng Long Thập Bát Chưởng. Chưởng chưa kịp giáng, đã bị đối phương "giáng" trước bằng môn công phu thất truyền mang tên "Thiết Kiên Khóa Cổ". Hồng bang chủ phủi bụi đứng dậy, lắc đầu than rằng: "Giáng Long thì còn được, chứ giáng luôn cả người thế này thì lão ăn mày xin chịu."

Ngay cả Trung Thần Thông Vương Trùng Dương, người được xưng thiên hạ đệ nhất, cũng phải chau mày. Ông ngắm thế trận hồi lâu rồi khẽ thở dài: "Đây không còn là luận kiếm Hoa Sơn nữa. Đây là Hoa Sơn…luận cước"

Xa xa, một thiếu hiệp tên Mã Bất Bại thi triển tuyệt học Thần Hành Bách Biến, thân pháp nhanh như điện xẹt. Nhưng cứ mỗi lần vừa lướt qua một bóng áo sọc đỏ trắng, lại thấy một cánh tay khẽ níu, một bờ vai khẽ húc, hoặc một cú xoạc xuất thần. Sau trận, thiếu hiệp chỉ còn biết cười lạnh: "Các ngươi tưởng bọn ta đến đây mặc lễ phục sao? Nếu cần, bọn ta cũng biết đánh lén như các ngươi."

Giang hồ sau trận bàn tán không ngớt. Có người đề nghị FIFA đổi tên Ba La Quế thành "Thiết Sa Chưởng Môn". Có người xin chuyển trọng tài sang làm chưởng môn phái Võ Đang vì suốt trận chỉ lo phân xử ân oán võ lâm. Lại có người quả quyết rằng kỳ World Cup này, danh hiệu cao thủ cận chiến không thuộc về bất kỳ môn phái Trung Nguyên nào, mà thuộc về một bang hội đến từ Nam Mỹ.

Rốt cuộc, Phú Lang Sa thắng 1-0 để tiến bước. Ba La Quế rời giải. Nhưng thiên hạ nhớ đến họ không phải vì bàn thắng, chiến thuật hay những pha phối hợp đẹp mắt. Điều còn đọng lại là một truyền thuyết mới trong võ lâm: từ nay Hoa Sơn Luận Kiếm có thể không cần mời Võ Lâm Ngũ Bá, chỉ cần gửi thiệp cho Ba La Quế là đủ khiến cả võ lâm... thất điên bát đảo.

TAG: