Michael Carrick đã mang sự đơn giản trở lại MU, nhưng ông sẽ không bao giờ có thể chấm dứt hoàn toàn sự hỗn loạn. Dẫu vậy, sau khi chứng kiến Benjamin Sesko ghi bàn thắng quyết định ở phút bù giờ để ấn định chiến thắng 3-2 trước Fulham, đó lại là khoảnh khắc mà sự đơn giản và hỗn loạn cùng tồn tại song song.
Phẩm chất đặc biệt của Carrick chính là thứ MU tìm kiếm
MU tưởng như đã ung dung tiến tới 3 điểm trọn vẹn tại Old Trafford sau khi vươn lên dẫn 2-0 nhờ các bàn thắng của Casemiro và Cunha. Tuy nhiên, quả phạt đền của Raul Jimenez ở phút 85, tiếp theo là bàn gỡ hòa tuyệt đẹp của Kevin ngay phút đầu tiên của thời gian bù giờ, tưởng chừng sẽ mang về cho Fulham một điểm và chặn đứng đà hưng phấn của Quỷ đỏ.
Song pha lập công của Sesko ở phút 90+4, với một pha xoay người dứt điểm gọn gàng sau đường tạt của Bruno Fernandes, đã đảo ngược hoàn toàn cục diện và mang về chiến thắng nghẹt thở cho MU.
Đó là một bàn thắng mang đậm chất "Fergie Time" ngay trước mặt Sir Alex Ferguson, và là kết quả của việc MU quyết tâm tìm bàn thắng thay vì cố kéo dài thời gian để giữ lấy một điểm. Dù MU đã tận dụng được sự hỗn loạn để giành chiến thắng, nền tảng của nó vẫn được đặt ra từ sự điềm tĩnh và những quyết định chừng mực của Carrick trước và trong trận đấu.
Ba trận đầu tiên trên cương vị HLV trưởng tạm quyền, Carrick đã dẫn dắt MU giành 3 chiến thắng liên tiếp trước Man City, Arsenal và Fulham, đưa đội bóng bất ngờ trở lại cuộc đua giành vé dự Champions League mùa tới. Thậm chí, nhiều cổ động viên còn mơ mộng về một viễn cảnh đua vô địch của Quỷ đỏ.
Đã có rất nhiều lời bàn tán về việc Carrick khôi phục DNA của MU và tôn vinh truyền thống tấn công, chấp nhận rủi ro để đổi lấy phần thưởng. Nhưng thực tế, sự hồi sinh của đội bóng dưới thời cựu tiền vệ này đến từ việc ông loại bỏ sự rối rắm và phức tạp mà Ruben Amorim để lại, đồng thời đơn giản hóa mọi thứ.

Vì vậy, khi Sesko ghi bàn quyết định, đó là phần thưởng cho việc Carrick làm điều mà Amorim hiếm khi làm: thay một cầu thủ tấn công (Cunha) bằng một cầu thủ tấn công khác (Sesko).
Câu chuyện tương tự cũng xảy ra ở chiến thắng 3-2 trên sân của Arsenal tuần trước. Lần này, Cunha là người ghi bàn quyết định sau khi vào sân thay Bryan Mbeumo tại Emirates. Điều đó một lần nữa là minh chứng cho cách Carrick áp dụng nguyên tắc cơ bản "đổi người tương đương".
Triết lý ấy còn thể hiện ngay từ lựa chọn đội hình xuất phát. Ở trận thứ ba cầm quân, Carrick thực hiện sự thay đổi đầu tiên và cũng là bất đắc dĩ do chấn thương, khi ông đưa Cunha vào thay Patrick Dorgu. Tuy nhiên, thay vì hoán đổi chiến thuật hay sơ đồ, Carrick chỉ đơn giản bố trí Cunha đá lệch trái trong bộ ba tấn công để lấp vào khoảng trống mà Dorgu để lại. Hậu vệ này dự kiến sẽ phải nghỉ thi đấu 10 tuần vì chấn thương gân kheo.
Carrick vẫn giữ nguyên hàng thủ 4 người, trái ngược với Amorim, người dùng sơ đồ 3 hậu vệ ở tất cả trừ một trong tổng số 63 trận cầm quân, cùng cặp tiền vệ Casemiro và Kobbie Mainoo.
Thực tế, Mainoo là một trong những cầu thủ nổi bật nhất trong quãng thời gian ngắn Carrick nắm quyền. Điều đáng nói là Amorim đã không cho tiền vệ 20 tuổi người Anh đá chính bất kỳ trận Premier League nào ở mùa giải này. Bằng việc bố trí Mainoo ở vai trò tiền vệ phòng ngự, Carrick còn giải phóng đội trưởng Bruno Fernandes để anh được chơi đúng vị trí số 10 sở trường cao hơn trên sân.
Tất nhiên, Amorim từng dùng Fernandes đá thấp rồi lại đẩy cao, không thể tìm ra cách tối ưu để đặt cầu thủ hay nhất của mình vào sơ đồ 3-4-3. Sự do dự hay cứng nhắc đó cuối cùng gây hại cho Fernandes, cho toàn đội và rốt cuộc, cho chính chiếc ghế HLV trưởng của Amorim.
Carrick đang chơi tất tay tại MU với phong cách đơn giản, phóng khoáng
Trên hàng công, Carrick có lợi thế khi Mbeumo cùng Amad Diallo trở lại sau AFCON, và cả hai đều đóng vai trò then chốt. Nhưng họ cũng đang hưởng lợi từ quyết tâm của Carrick trong việc giữ mọi thứ đơn giản và sử dụng cầu thủ đúng vị trí sở trường.
Trong một thời gian dài, MU vẫn kiên nhẫn với Amorim bất chấp những nét lập dị của ông, bao gồm việc thay đổi liên tục, sự cứng nhắc về chiến thuật và thói quen rút hậu vệ ra ở hiệp hai khi đội bóng chịu sức ép.
Hệ quả từ cách tiếp cận đó là các cầu thủ thi đấu trong trạng thái bất định thường trực, và những kết quả tệ hại liên tiếp là hệ lụy tất yếu. Carrick đã đi theo hướng hoàn toàn ngược lại, một cách làm khá hiếm trong bóng đá hiện đại, nơi dữ liệu và các đội ngũ y tế thường chi phối quyết định. Song nó đang mang lại hiệu quả rõ rệt.
MU của Carrick thi đấu với sự tự do và tự tin, để rồi gặt hái những kết quả hiếm khi tưởng tượng được dưới thời Amorim. Dù vậy, Carrick cũng đang rất dũng cảm khi chấp nhận rủi ro để giành chiến thắng. Những sự thay người "đúng vị trí - đúng vai trò" có thể trông hiển nhiên, song nhiều HLV khác lại chọn cách an toàn để giảm thiểu rủi ro. Việc Carrick thay tiền đạo bằng tiền đạo cho thấy ông khao khát chiến thắng, đồng thời tin tưởng các cầu thủ có thể tấn công và phòng ngự cân bằng.
Không ai biết liệu Amorim lúc này có đang cảm thấy tiếc nuối vì đã không linh hoạt và mạo hiểm hơn hay không. Nhưng có lẽ chiến lược gia người Bồ Đào Nha đang tránh xem các trận đấu của MU, bởi chúng chỉ nhắc ông nhớ tới những gì lẽ ra đã có thể xảy ra.
Carrick thì không cho phép mình có thời gian để hối tiếc. Ông đang "chơi tất tay" bằng cách giữ mọi thứ đơn giản và chấp nhận rủi ro. Và đó chính là lý do vì sao MU đang có phong độ ấn tượng đến vậy.
