Mỗi kỳ World Cup đến gần, người ta lại bắt đầu nói về những cầu thủ hay nhất thế giới. Ai xứng đáng vô địch. Ai sẽ bước lên đỉnh cao. Ai cần chiếc cúp vàng để hoàn thiện sự nghiệp.
Messi đã vô địch World Cup 2022
Nhưng càng xem bóng đá lâu, tôi lại càng có cảm giác World Cup chưa bao giờ hoàn toàn là sân khấu dành cho những cầu thủ xuất sắc nhất. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là cuộc thi của số phận.
Nghe có vẻ hơi phũ phàng, nhưng lịch sử World Cup thật sự đầy rẫy những nghịch lý như vậy. Có những cầu thủ đủ giỏi để thống trị bóng đá thế giới suốt cả thập kỷ, song cuối cùng vẫn bất lực nhìn chiếc cúp vàng ở ngoài tầm với. Không phải vì họ không đủ tài năng, mà bởi có những thứ trong bóng đá quốc tế nằm ngoài khả năng kiểm soát của bất kỳ cá nhân nào.
Cristiano Ronaldo là ví dụ rõ ràng nhất. CR7 giành gần như mọi danh hiệu lớn ở cấp CLB, phá mọi kỷ lục ghi bàn tưởng như không thể chạm tới và trở thành một trong những cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá. Nhưng suốt sự nghiệp tại World Cup, anh chưa bao giờ ở gần chức vô địch thế giới.
Điều ấy không khiến Ronaldo kém vĩ đại hơn. Nó chỉ cho thấy World Cup không vận hành như cách nhiều người vẫn nghĩ. Bởi ở giải đấu này, tài năng thôi là chưa đủ. Bạn còn cần đúng thế hệ đồng đội. Đúng thời điểm. Đúng nhánh đấu. Đúng khoảnh khắc. Và đôi khi, chỉ đơn giản là... đúng quốc tịch.
Xét cho cùng, đây mới là điều tàn nhẫn nhất của World Cup.
Erling Haaland có thể là tiền đạo hay nhất thế giới hiện tại. Tuy nhiên, anh sinh ra ở Na Uy, một nền bóng đá không sở hữu chiều sâu như Pháp, Argentina hay Brazil. Mohamed Salah có thể trở thành huyền thoại Premier League, song Ai Cập gần như không đủ nền tảng để cạnh tranh chức vô địch thế giới. George Best, một trong những thiên tài lớn nhất lịch sử bóng đá, thậm chí chưa từng "biết mùi" World Cup là gì.
Rất khó để những ngôi sao đẳng cấp như Haaland nghĩ đến việc vô địch World Cup
Những điều ấy không liên quan tới sự chăm chỉ hay tài năng của họ. Nó liên quan tới số phận bóng đá. World Cup là giải đấu kỳ lạ ở chỗ đó. Đây không giống Premier League hay Champions League, nơi bạn có thể xây dựng đế chế bằng tiền bạc, chiến thuật và thời gian. World Cup diễn ra trong vài tuần ngắn ngủi, nơi mọi thứ có thể bị định đoạt bởi một quả penalty, một chấn thương hay chỉ một khoảnh khắc mất tập trung.
Chỉ cần vài centimet, lịch sử bóng đá có thể đổi hướng hoàn toàn.
Hãy thử tưởng tượng nếu Argentina thua Pháp trên loạt luân lưu ở chung kết World Cup 2022. Lionel Messi khi ấy có lẽ vẫn sẽ là thiên tài lớn nhất thế hệ của mình, song câu chuyện quanh sự nghiệp của anh chắc chắn đã khác. Chỉ một vài cú sút từ chấm 11 mét đủ để thay đổi cách cả thế giới nhìn nhận một cầu thủ.
Đó là lý do World Cup vừa đẹp vừa tàn nhẫn. Nó không phải giải đấu công bằng tuyệt đối. Nó là giải đấu của cảm xúc, định mệnh và những câu chuyện khiến cả thế giới rung động.
Diego Maradona được thần thánh hóa tại Mexico 1986. Kylian Mbappe vô địch World Cup từ năm 19 tuổi. Messi tìm thấy sự cứu rỗi ở Qatar. Trong khi đó, có những huyền thoại khác mãi mãi dang dở chỉ vì họ sinh ra không đúng nơi hoặc không đúng thời điểm.
Và càng nghĩ kỹ, tôi càng thấy khoảng cách giữa một huyền thoại bất tử với một thiên tài không trọn vẹn ở World Cup đôi khi mong manh hơn người ta tưởng rất nhiều. Đôi khi, nó chỉ là việc bạn khoác áo Argentina, Pháp, Tây Ban Nha thay vì Na Uy.
Nghe thì bất công thật, nhưng có lẽ chính vì chứa quá nhiều yếu tố ngoài chuyên môn nên World Cup mới trở thành giải đấu ám ảnh nhất hành tinh. Người ta yêu World Cup không phải vì đây luôn là nơi đội mạnh nhất chiến thắng, mà bởi đây là nơi bóng đá tạo ra số phận.
