Có lẽ không CĐV Arsenal nào muốn nghe lại cụm từ “chu kỳ buông”. Nhưng bóng đá vốn tàn nhẫn. Và khi một kịch bản lặp lại quá nhiều lần, người ta buộc phải gọi đúng tên nó.
Arsenal thêm một lần đánh rơi điểm số
Arsenal lại đánh rơi điểm. Lại theo cách đau đớn nhất.
Trước chuyến làm khách trên sân của Wolves, thầy trò Mikel Arteta hiểu rằng đây là cơ hội vàng để gia tăng áp lực lên Man City. Họ đã làm gần như mọi thứ hoàn hảo trong hơn 60 phút. Dẫn 2-0. Kiểm soát thế trận. Đẩy đối thủ vào thế phải rượt đuổi trong tuyệt vọng.
Nhưng bóng đá không tính bằng “gần như”. Phút 90+4, cú sút của Tom Edozie chạm chân Riccardo Calafiori đổi hướng, bay qua David Raya. 2-2. Một điểm cho Wolves. Và một nhát dao vào tham vọng vô địch của Arsenal. Không phải lần đầu.
Trong 7 vòng gần nhất, Arsenal không thắng 5 trận. Có tới 3 lần họ dẫn trước nhưng vẫn mất điểm. Thua ngược, bị gỡ hòa, hoặc tự bóp nghẹt mình bằng sự thiếu sắc sảo.
Raya hiểu rằng cơ hội đang dần tuột khỏi tầm tay, nếu Arsenal không đủ bản lĩnh
Cụ thể, trong 5 lần mất điểm nói trên, có tới 3 lần thày trò HLV Arteta vượt lên dẫn trước: thua MU 2-3, bị Brentford và Wolves cầm hòa lần lượt gỡ hòa 1-1, 2-2. Hai trận mất điểm còn lại thì thi đấu không hiệu quả, nhạt nhòa (0-0 trước Nottingham) và tâm lý sợ thua, cầu hòa (0-0 trước Liverpool).
Đội bóng từng được ca ngợi là “phiên bản trưởng thành” của 3 mùa trước, nay lại lộ ra đúng vết nứt cũ: bản lĩnh. Arsenal không thiếu tài năng. Bukayo Saka vẫn là ngòi nổ. Gabriel Martinelli, Martin Odegaard, Declan Rice vẫn giàu năng lượng. Arteta vẫn đầy ý tưởng. Nhưng vô địch Premier League không chỉ cần đá hay. Nó đòi hỏi sự lạnh lùng của kẻ thống trị.
Man City của Pep không cần chơi bùng nổ mọi trận. Họ chỉ cần thắng khi phải thắng. Còn Arsenal? Họ thường chơi hay khi thoải mái, nhưng chệch nhịp khi áp lực dâng cao.
Trận hòa Wolves là minh chứng điển hình. Sau khi dẫn 2-0, Arsenal không dồn nhịp để kết liễu trận đấu. Họ chậm lại. Họ toan tính. Họ đá như thể sợ mất hơn là muốn giành thêm. Và khi tâm lý “đừng thua” xuất hiện, bóng đá thường trừng phạt một cách triệt để.
Bản lĩnh nhà vô địch ở đâu, Arsenal?
“Chu kỳ buông” không phải là việc cố tình buông. Nó là sự rạn vỡ tâm lý ở thời khắc quyết định. Là khoảnh khắc đôi chân nặng hơn, những đường chuyền thiếu chính xác hơn, và cái đầu không còn đủ lạnh.
Arsenal từng tiến rất gần ngai vàng rồi hụt hơi ở đoạn cuối. Mùa này, họ lại đứng trước ngã rẽ quen thuộc. Nếu Man City thắng Newcastle và thu hẹp khoảng cách xuống còn 2 điểm, áp lực sẽ chuyển hoàn toàn sang phía Bắc London.
Khi ấy, mỗi trận đấu của Arsenal sẽ giống một trận chung kết. Và lịch sử gần đây cho thấy họ không phải lúc nào cũng vượt qua được những trận chung kết kiểu đó.
Có thể mọi thứ chưa sụp đổ. Vẫn còn chặng đường phía trước. Nhưng cảm giác mong manh đã quay lại. Thứ cảm giác mà chỉ fan Arsenal mới hiểu rõ: hy vọng lớn dần, rồi bất an len lỏi.
Saka, ăn mừng bàn thắng sau khi kí hợp đồng mới 5 năm, vẫn tỏa sáng.
Vô địch không dành cho đội bóng chơi đẹp nhất. Nó thuộc về đội bóng ít sai lầm nhất. Nếu Arsenal tiếp tục đánh rơi lợi thế như thế này, “chu kỳ buông” sẽ không còn là lời châm biếm. Nó sẽ trở thành định mệnh.
Và khi ấy, họ chỉ có thể tự trách mình.
