Có những bàn thắng được lập trình bởi chiến thuật. Có những bàn thắng được sinh ra từ bản lĩnh ngôi sao. Và có những bàn thắng đơn giản chỉ là… định mệnh. Tom Edozie có thể là “nghiệt duyên” của Arsenal.
Người ta sẽ còn nhắc nhiều đến cái tên Tom Edozie, "kẻ thủ ác" cho Arsenal
Tom Edozie - chàng trai 19 tuổi của Wolves - bước vào trận đấu với Arsenal như một cái tên vô danh. Anh rời sân với tư cách người khiến cuộc đua vô địch Premier League rẽ sang một khúc quanh mới.
Mười phút cho một đời ký ức
Phút 84, HLV Rob Edwards quay sang băng ghế dự bị và gọi tên Edozie. Cậu nhóc tóc xoăn thoáng sững lại. Chính anh thừa nhận sau trận: “Tôi không chắc ông ấy gọi mình”.
Đó là cảm giác của một cầu thủ trẻ chưa từng chạm ngưỡng Premier League. Tim đập dồn dập. Hơi thở gấp. Mọi âm thanh trên khán đài Molineux bỗng như xa dần.
Arsenal khi ấy vẫn đang kiểm soát thế trận. Họ cần 3 điểm để giữ khoảng cách an toàn với Man City. Nhưng bóng đá không vận hành theo logic trên BXH.
Cú sút của Tom Edozie khiến Arsenal mất 2 điểm quý giá
Phút bù giờ thứ 4. Bóng được treo vào vòng cấm. Hỗn loạn. Gabriel Magalhaes nỗ lực phá bóng. David Raya lao ra đấm giải nguy. Trái bóng bật ra, tìm đến đúng vị trí Edozie.
Không chỉnh. Không ngắm. Chỉ một phản xạ bản năng của tuổi 19. Cú sút chạm Gabriel đổi hướng, dội cột, rồi đập vào Riccardo Calafiori trước khi lăn vào lưới.
Trong khoảnh khắc ấy, cả Molineux như nổ tung. Edozie trượt gối trên mặt cỏ, 2 tay siết chặt. Một màn ăn mừng bản năng, nguyên sơ và đầy khát vọng.
Ban đầu, bàn thắng được tính là phản lưới. Phải đến sau tiếng còi mãn cuộc, Edozie mới biết nó chính thức mang tên mình. Đôi khi, hạnh phúc cũng cần vài giây để xác nhận.
Từ sân phủi London đến ánh đèn Premier League
Câu chuyện của Edozie không bắt đầu ở một học viện lẫy lừng. Tháng 9/2022, anh gia nhập học viện Wolves từ một đội bóng nghiệp dư ở London. Không truyền thông ồn ào. Không hợp đồng triệu bảng.
Hai năm sau, Edozie ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên. Ban đào tạo Wolves khi ấy nhấn mạnh vào “thái độ” và “khả năng xử lý bóng trong không gian hẹp” của chàng trai trẻ.
Edozie không phải mẫu cầu thủ phô diễn kỹ thuật hoa mỹ. Anh đá bóng bằng sự tự tin đường phố, bằng khả năng tăng tốc đột ngột và những quyết định nhanh gọn. Đó chính là thứ giúp anh không hề chần chừ khi cơ hội đến.
Pha bóng lộn xộn trước khung thành Raya
Theo thống kê của Opta, Edozie là cầu thủ thứ 7 trong lịch sử ghi bàn ngay trận ra mắt Premier League trước đội đang dẫn đầu bảng. Một thống kê khô khan, nhưng ẩn chứa trong đó là cả một giấc mơ tuổi trẻ.
Cú chạm làm nóng đường đua
Bàn gỡ 2-2 khiến Arsenal đánh rơi 2 điểm quý giá. Khoảng cách với Man City chỉ còn 5 điểm, trong khi đối thủ còn một trận chưa đấu và hai đội sẽ gặp nhau trực tiếp vào ngày 18/4.
Trong cuộc đua mà từng chi tiết nhỏ có thể quyết định cả mùa giải, cú sút của Edozie giống như một vết xước trên tấm gương hoàn hảo mà Arsenal dày công tạo dựng. Wolves có thể vẫn đang vật lộn ở nhóm cuối bảng. Nhưng nghịch lý của bóng đá là: một đội bóng nhỏ hoàn toàn có thể đóng vai người định đoạt số phận của ông lớn.
Và rạng sáng nay, người định đoạt không phải ngôi sao triệu bảng. Chỉ là một cậu nhóc 19 tuổi mới vào sân được 10 phút.
Gia đình và động lực
Edozie lớn lên cùng giấc mơ bóng đá bên người anh trai, Samuel Edozie - cầu thủ từng trưởng thành từ học viện Man City. Có một hình mẫu ngay trong gia đình là động lực không nhỏ.
Sau trận, Edozie tiết lộ cha anh có mặt trên khán đài. Giữa biển người cuồng nhiệt, có lẽ ánh mắt ông là điều chàng trai trẻ tìm kiếm đầu tiên khi ăn mừng. Bóng đá ở đỉnh cao đôi khi rất hà khắc, nhưng phía sau mỗi khoảnh khắc tỏa sáng luôn là câu chuyện của gia đình và niềm tin.
Tom Edozie hiền khô khi ăn mừng bàn thắng
Có thể vài năm nữa, Edozie sẽ trở thành trụ cột Premier League. Cũng có thể anh chỉ là một chương ngắn ngủi trong cuốn biên niên sử khốc liệt của giải đấu này. Nhưng điều chắc chắn: anh đã có khoảnh khắc của riêng mình.
Một bàn thắng. Một cú trượt gối. Một đêm khiến Arsenal chao đảo.
Bóng đá luôn mở ra cánh cửa cho những điều không ai kịp chuẩn bị. Edozie bước qua cánh cửa ấy bằng sự ngây thơ và dũng cảm của tuổi 19. Và ở đâu đó trong phòng thay đồ Arsenal, có lẽ người ta hiểu rằng: tham vọng vô địch không chỉ bị đe dọa bởi những siêu sao. Đôi khi, nó bị lay chuyển bởi một cái tên mà trước đó ít giờ còn chưa ai biết đến.
Đó là sự tàn nhẫn. Nhưng cũng chính là vẻ đẹp thuần khiết nhất của Premier League.
