Trong vài tháng tới, cả thế giới sẽ dõi theo Tổng thống Donald Trump khi nước Mỹ trở thành tâm điểm của World Cup 2026. Nhưng ít ai biết rằng mối liên hệ giữa vị tổng thống gây tranh cãi nhất nước Mỹ với bóng đá đã bắt đầu từ hơn nửa thế kỷ trước, khi ông còn là một cậu học sinh tại Học viện Quân sự New York (NYMA).

Câu chuyện về “sự nghiệp bóng đá bị lãng quên” của Tổng thống Donald Trump đang được nhắc lại khi ông chuẩn bị đóng vai trò quan trọng trong kỳ World Cup hè này. Từ việc góp phần đưa Mỹ giành quyền đăng cai World Cup 2026 cùng Canada và Mexico, cho đến mối quan hệ thân thiết với chủ tịch FIFA Gianni Infantino, Tổng thống Donald Trump đang hiện diện ở trung tâm của bóng đá thế giới theo cách không ai nghĩ tới nhiều năm trước.
Nhưng vào năm 1963, mọi thứ đơn giản hơn rất nhiều. Khi mới 13 tuổi, ông đươch cha gửi tới NYMA sau hàng loạt vấn đề về tính cách và kỷ luật. Ngôi trường quân sự nằm phía bắc New York nổi tiếng với môi trường khắc nghiệt, nơi những màn bắt nạt, bạo lực và “ma cũ bắt nạt ma mới” diễn ra thường xuyên. Nhiều cựu học sinh mô tả NYMA thời đó giống như một phiên bản đời thực của bộ phim "Full Metal Jacket".
Chính trong môi trường ấy, cậu bé Trump bắt đầu chơi thể thao như một cách để sinh tồn và gây dựng vị thế. Theo lời kể của bạn học Sandy McIntosh, Trump nhanh chóng hiểu rằng thể thao là con đường giúp cậu ấy lấy lòng các sĩ quan huấn luyện. “Trump không thực sự thông minh theo kiểu học thuật, nhưng cậu ta rất láu cá. Cậu ta hiểu cách hệ thống vận hành và biết phải làm gì để tồn tại”, McIntosh nhớ lại.

Ban đầu cậu bé Trump chơi bóng bầu dục và bóng chày. Sau một chấn thương, chuyển sang đội bóng đá của trường vào mùa thu năm 1963. Khi ấy, bóng đá vẫn là môn thể thao bên lề tại Mỹ, chưa hề có giải chuyên nghiệp thực sự. Đội bóng của NYMA chủ yếu gồm các học sinh gốc Mỹ Latin, con của các gia đình quân nhân và ngoại giao đến từ Colombia, Venezuela, Mexico, Argentina hay Peru. Trump gần như là cầu thủ da trắng duy nhất trong đội hình chính.
Theo các hồ sơ còn lưu lại trên báo địa phương và niên giám của trường, Trump chơi ở vị trí full-back hoặc half-back, tương đương hậu vệ biên hoặc tiền vệ phòng ngự ngày nay. Đội bóng khi ấy không mạnh như nhiều giai thoại sau này kể lại. Peter Ticktin, người tự nhận là “bạn thân nhất” của Trump tại NYMA, từng tuyên bố đội bóng của họ bất bại với thành tích 11 trận thắng. Tuy nhiên, các dữ liệu thực tế cho thấy NYMA chỉ thắng 3 và thua tới 8 trận trong mùa giải năm đó. Sự khác biệt giữa huyền thoại và sự thật ấy dường như rất “Trump”.
Dù vậy, nhiều đồng đội cũ vẫn thừa nhận Trump là một vận động viên khá ổn. Paul Curtin, con trai của HLV đội bóng khi ấy, kể lại rằng cha mình từng nhận xét Trump “biết nghe lời, có trách nhiệm phòng ngự và hoàn thành phần việc được giao”. “Với một người gần như chưa từng chơi bóng trước đó, ông ấy làm khá tốt”, Curtin nói.

Ticktin thậm chí xếp Trump vào nhóm 25% cầu thủ tốt nhất đội. Nhưng những người khác lại nhìn thấy ở Trump thời trẻ những tính cách sau này trở thành thương hiệu chính trị của ông.
Alfred Harrison, một đồng đội cũ, kể rằng Trump rất thích đặt biệt danh cho người khác, giống như cách ông gọi các đối thủ chính trị nhiều thập kỷ sau này. “Ông ấy gọi tôi là ‘Shoulders’ chỉ vì vai tôi hơi tròn. Nó rất giống kiểu ‘Sleepy Joe’ bây giờ”, Harrison cười nhớ lại.
Trump cũng luôn thích xây dựng hình ảnh cho bản thân. Trong kỷ yếu của trường, ông được mô tả là “ladies’ man” với bức ảnh khoác tay một cô gái. Nhưng Harrison tiết lộ đó thực ra chỉ là thư ký của trường được nhờ chụp ảnh cùng để khiến Trump trông nổi bật hơn.
Nhiều đồng đội cũng nhớ rằng Trump luôn có một “goon squad”, nhóm đàn em lực lưỡng đi theo xung quanh như vệ sĩ. Trên sân bóng, điều đó khá phù hợp với phong cách chơi của thời kỳ ấy. Bóng đá trung học Mỹ những năm 1960 thiên về bóng dài và va chạm mạnh.
Harrison nhớ có đội đối thủ thậm chí mặc cả bảo vệ ống đồng của môn bóng chày để thi đấu. “Bọn họ rất to khỏe và cứ lao vào húc người”, Harrison kể. “Các cầu thủ Mỹ Latin của chúng tôi không quen kiểu bóng đá đó”.

Ngoài sân cỏ, cậu bé Trump cũng nổi tiếng vì những vụ gây gổ. Có thời điểm cậu suýt bị đuổi khỏi NYMA sau khi bị cáo buộc cố đẩy một học sinh khác qua cửa sổ tầng hai trong một cuộc xung đột ở ký túc xá. Nhưng nhờ ảnh hưởng từ gia đình giàu có, Trump cuối cùng không bị xử phạt nặng.
Sandy McIntosh nhớ rằng Trump thường thích kể về những màn bắt nạt trong trường với sự thích thú đặc biệt. “Ông ấy dường như rất biết tận hưởng điều đó”, McIntosh nói.
Một trong những câu chuyện đáng nhớ nhất về Trump thời trẻ cũng phản ánh rõ cách ông xây dựng hình ảnh cá nhân. McIntosh kể rằng trước ngày tốt nghiệp năm 1964, Trump hỏi ông có nhớ một trận bóng chày không. Khi McIntosh mô tả đúng tình huống Trump đánh một cú bóng ngắn giúp đội thắng trận, Trump lập tức sửa lại: “Không, hãy nhớ thế này: tôi đánh bóng bay ra khỏi sân vận động”. Vấn đề là sân bóng của NYMA thậm chí còn không có tường rào ngoài sân để đánh home run.

Hơn nửa thế kỷ sau, Donald Trump không trở thành cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp, thậm chí cũng chẳng phải một tài năng lớn. Nhưng cuộc đời đã đưa ông trở lại với môn thể thao này theo cách không ai tưởng tượng nổi.
Ông từng quan tâm tới Pele và CLB New York Cosmos trong giai đoạn bóng đá bùng nổ ngắn ngủi ở Mỹ thập niên 1970. Sau này, Trump còn liên hệ với các thương vụ mua CLB ở Nam Mỹ và Anh. Ông tiếp đón Cristiano Ronaldo, Lionel Messi hay Wayne Rooney tại Nhà Trắng. Và hè này, ông gần như chắc chắn sẽ xuất hiện trong khoảnh khắc trao cúp cho nhà vô địch World Cup 2026.
Donald Trump từng chỉ là một hậu vệ trung bình trên sân bóng nhỏ của trường quân sự. Nhưng sau hơn 60 năm, ông đã trở thành một “cầu thủ” có ảnh hưởng cực lớn với bóng đá thế giới, không phải trên sân cỏ, mà ở sân khấu quyền lực toàn cầu.
