Thất bại của Arsenal trước Man City ở chung kết Cúp Liên đoàn xuất phát từ một cỗ máy được Mikel Arteta lập trình quá “cẩn thận” và thiếu đi những khoảnh khắc đậm chất con người như của Ben White.
Nỗi buồn của các cầu thủ Arsenal sau thất bại ở chung kết cúp liên đoàn Anh
Có một tình huống ở Wembley chẳng hề liên quan đến bàn thắng, chẳng hề quyết định cục diện thắng thua giữa Arsenal và Man City. Thậm chí chỉ là một lỗi phòng ngự vụn vặt. Nhưng đó lại là hình ảnh nói lên rất nhiều về trận chung kết Cúp Liên đoàn Anh, về Arsenal.
Đấy là khi Man City đang dẫn 2-0, Rayan Cherki có màn tâng bóng khiêu khích đối thủ. Vài giây sau khi cầu thủ người Pháp nhận lại bóng từ Rodri, Ben White đã lao vào Cherki với tất cả sự ức chế. Một thẻ vàng cho pha phạm lỗi không đẹp của hậu vệ Arsenal. Nhưng đó là phản ứng bản năng của một cầu thủ đang bị chạm lòng tự trọng.
Ben White phạm lỗi thô thiển với Cherki vì ngứa mắt trước pha tâng bóng của tiền vệ Man City
Tình huống mất kiểm soát của Ben White chính là khoảnh khắc đẹp nhất của Arsenal ở trận này. Vì trong một buổi chiều mà "cỗ máy" của Arteta bị "khô dầu", phản ứng bộc phát của Ben White ít nhất đã mang lại cảm giác chân thực, mộc mạc và đậm chất con người.
Pha phạm lỗi của Ben White vì thế trở thành một điểm nhấn thú vị. Trong một đội Arsenal vận hành quá kỷ luật, đó là khoảnh khắc hiếm hoi mà một cá nhân phản ứng bất chấp đấu pháp. Không cần chiến thuật, không cần tính toán, chỉ có cảm xúc tức thời. Nó không giúp Arsenal chiếm lợi thế trên sân, nhưng lại cho thấy thứ mà họ thiếu trong phần lớn thời gian còn lại: sự tự do trong quyết định.
Không chỉ ở trận này, không chỉ ở mùa giải này. Arsenal của Arteta ngày càng được chuẩn hóa với nguyên tắc triệt tiêu sai số. Điều đó khiến các quyết định cá nhân trở nên thận trọng hơn, an toàn hơn và đôi khi là dễ đoán hơn. Điều đó cũng lý giải tại sao mùa này Arsenal ngày càng dựa dẫm vào các tình huống cố định. Đơn giản bởi họ không thực sự sống trong các tình huống bóng sống.
Nico O'Reilly ăn mừng sau bàn mở tỷ số cho Man City tại chung kết cúp liên đoàn Anh
Không phải ngẫu nhiên mà những đội bóng giàu kinh nghiệm thường có lợi thế ở các trận chung kết. Kinh nghiệm không chỉ là hiểu chiến thuật, mà còn là hiểu khi nào cần phá vỡ chiến thuật. Man City, sau nhiều năm chinh chiến ở những sân khấu lớn, dường như đã đạt đến điểm cân bằng đó. Họ vẫn có đấu pháp chặt chẽ nhưng không để nó trở thành giới hạn.
Hãy nhìn Cherki tâng bóng, dù Guardiola khó chịu về cách tiền vệ người Pháp quá tự do, thì không thể phủ nhận Cherki đang được hít thở một bầu không khí trong lành và kích thích sáng tạo. Hãy nhìn Guardiola vừa chạy vừa nhảy ngoài đường pitch như một đứa trẻ. Cảm xúc vỡ òa đó là thứ vị HLV người Tây Ban Nha không bao giờ đánh mất dù ở tuổi U60. Guardiola đã đạt đến cảnh giới mà ông không còn cố gắng kiểm soát mọi biến số, dù là hành vi cá nhân hay lối chơi của đội bóng.
Bởi lẽ Guardiola cũng đã từng là Arteta, đã từng cố gắng kiểm soát mọi thứ dù là chi tiết nhỏ nhất.
Khoảnh khắc của Ben White giống như một khe hở nhỏ trong bề mặt hoàn hảo, nơi người ta có thể nhìn thấy phần “con người” bên dưới lớp cấu trúc. Và trong một trận đấu mà mọi thứ được tính toán kỹ lưỡng, có lẽ chính những khe hở như vậy mới là thứ tạo ra khác biệt.
Man City hiểu điều đó rõ hơn. Còn Arsenal thì đang trên đường học cách hiểu.
