Nếu Carrick có mặt từ đầu mùa, nếu MU có chuỗi phong độ 22 điểm trong 9 trận sớm hơn vài tháng, thì bảng xếp hạng Premier League có lẽ đã rất khác. Khi đó có khi chúng ta không chỉ nói về top 4, mà đang nói về cuộc đua vô địch thật sự.
Là fan của Manchester United lâu năm, tôi đã quen với việc mỗi mùa giải phải chuẩn bị sẵn… tinh thần chịu đựng. Có lúc hy vọng, có lúc thất vọng, có lúc chỉ biết ngồi xem mà thở dài. Nhưng trận thắng 3-1 trước Aston Villa ở vòng 30 Premier League lại mang đến một cảm giác rất lạ: vừa sướng, vừa… tiếc.
Sướng vì United bây giờ đang đứng thứ ba với 54 điểm, và tấm vé dự UEFA Champions League mùa sau gần như nằm trong tầm tay. Trong khi Chelsea sảy chân, còn Liverpool hòa mà như thua, thì United cứ lầm lũi tiến lên. Nhưng tiếc là vì mỗi lần nhìn đội bóng đá dưới thời Michael Carrick, tôi lại bật ra một suy nghĩ rất thật lòng của fan MU: giá mà ông đến sớm hơn một chút…
MU giành chiến thắng cực kỳ quan trọng trước Aston Villa
Thật luôn. Không phải nói quá đâu.
Cứ nhìn cái cách United chơi mấy tuần gần đây là hiểu. Không còn kiểu đá loạng choạng, không còn cảm giác cả đội chạy mà chẳng biết chạy đi đâu. Dưới tay Carrick, mọi thứ nhìn đơn giản hơn nhưng lại hợp lý hơn. Cầu thủ biết mình phải làm gì, hệ thống vận hành trơn tru hơn, và quan trọng nhất là đội bóng có cái thần thái của Manchester United ngày xưa. Đó là Quỷ đỏ lì lợm và rất biết cách kết liễu trận đấu mà chúng ta vẫn thấy khi vị thuyền trưởng vĩ đại Alex Ferguson còn ngồi trên ca-bin.
Trận gặp Aston Villa vòng 30 vừa qua là ví dụ điển hình.
Carrick khiến khá nhiều người ngạc nhiên khi để Benjamin Sesko trên ghế dự bị. Một tiền đạo đang có phong độ tốt mà lại không đá chính, nghe cũng hơi… run. Nhưng xem trận đấu mới thấy ông tính hết rồi. United đá cơ động hơn, linh hoạt hơn, còn Sesko được giữ lại như một quân bài chiến lược.
Rồi đến phút 75, máy quay bắt được cảnh Carrick gọi Sesko ra đường pitch nói gì đó rất nhanh. Kiểu nói chuyện của ông cũng không khoa trương, chỉ bình tĩnh căn dặn vài câu rồi cho cậu ta vào sân.
Sáu phút sau… Sesko ghi bàn.
Phút 81, Sesko xoay người dứt điểm cực nhanh, 3-1 cho United, đóng luôn trận đấu. Lúc ấy tôi chỉ biết cười. Cái kiểu cười của fan MU khi thấy HLV mình vừa “đọc” đúng trận đấu. Cảm giác giống như Carrick đang chơi cờ vậy, và ông đi đúng nước cờ quyết định.
Nhưng điều khiến người ta bất ngờ nhất lại nằm ở những con số.
BXH TỪ KHI CARRICK DẪN DẮT MU
MU của Carrick kiếm điểm giỏi nhất Ngoại hạng Anh
Từ khi Carrick dẫn dắt đội bóng, United đang là đội kiếm điểm giỏi nhất Premier League giai đoạn này. Trong 9 trận gần nhất, đội giành 22/27 điểm tối đa. Thành tích này thậm chí còn hơn cả Arsenal (21 điểm sau 10 trận) hay Manchester City (18 điểm sau 9 trận).
Nghe có vẻ khó tin, nhưng đó là sự thật.
United lúc này đang chơi với phong độ của… một đội đua vô địch.
Mà nghĩ lại mới thấy câu chuyện càng thú vị. Thời điểm Carrick nhận đội, MU chỉ đứng thứ bảy. Khi đó, Aston Villa cho tập thể của Amorim "hít khói" với 11 điểm nhiều hơn. Khoảng cách ấy ở Premier League thường là dấu chấm hết cho hy vọng.
Nhưng bây giờ?
MU hơn chính Villa 3 điểm.
Một cú bứt phá mà nếu không tận mắt thấy thì khó tin thật.
Có fan MU gọi vui giai đoạn này là “cuộc thập tự chinh”. Nghe hơi phim ảnh, nhưng nghĩ kỹ thì cũng đúng. Carrick giống một hiệp sĩ trầm lặng, không ồn ào, cứ lặng lẽ kéo đội bóng tiến lên từng bước một.
HLV Carrick biết MU cần gì để giành chiến thắng
Điều tôi thích nhất ở Carrick là sự bình tĩnh. Ông không tạo drama, không làm màu ngoài đường biên, dù trận này ông ăn mừng cuồng nhiệt hơn những trận trước. Nhưng nhìn cách ông điều chỉnh trận đấu, thay người, xoay chuyển thế trận… mới thấy người cận vệ của Sir Alex hiểu bóng đá đến mức nào.
Có lẽ vì Carrick hiểu Manchester United từ trong máu. Ông từng sống trong phòng thay đồ ấy, từng trải qua những mùa giải mà đội bóng áo đỏ luôn chơi với niềm tin rằng trận đấu chưa bao giờ kết thúc cho đến khi tiếng còi vang lên.
Và bây giờ cái tinh thần đó đang quay lại.
Thế nên fan MU mới tiếc.
Tiếc vì Carrick đến muộn.
Nếu ông có mặt từ đầu mùa, nếu United có chuỗi phong độ 22 điểm trong 9 trận sớm hơn vài tháng, thì bảng xếp hạng Premier League có lẽ đã rất khác. Khi đó có khi chúng ta không chỉ nói về top 4, mà đang nói về cuộc đua vô địch thật sự.
Dĩ nhiên bóng đá không có chữ “nếu”. Nhưng cảm giác tiếc ấy lại khiến người ta hy vọng nhiều hơn cho mùa tới.
Vì nếu Carrick có thể làm được thế này chỉ trong vai trò HLV tạm quyền, hãy tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra khi ông có cả một mùa hè để xây dựng đội bóng theo ý mình.
Sự điềm tĩnh của Carrick mang đến sức hút tuyệt vời
Với một fan MU như tôi, suy nghĩ sau trận thắng Villa chỉ đơn giản thế này thôi:
Champions League mùa sau gần lắm rồi.
Nhưng biết đâu mùa tới, với Carrick trên băng ghế chỉ đạo, Manchester United sẽ không chỉ dừng ở việc đuổi theo top 4 nữa.
Biết đâu đấy… chúng ta lại được đuổi theo chức vô địch. Chẳng phải Arsenal và Mikel Arteta cũng có xuất phát điểm tương tự đó thôi!
