3 trận thua liên tiếp ở Champions League. Nghe qua tưởng như một thống kê bình thường với nhiều đội bóng tầm trung, nhưng với Inter Milan, đó là một cột mốc chưa từng xuất hiện trong lịch sử CLB. Một kỷ lục buồn, nhưng lại phản ánh rất rõ vị thế thật sự của Inter khi bước ra sân chơi lớn nhất châu Âu.
Trận thua Arsenal khiến Inter lần đầu thất bại 3 trận liên tiếp tại Champions League
Thất bại lịch sử và lời cảnh tỉnh nghiệt ngã
Inter bước vào trận tiếp Arsenal tại San Siro với hành trang không mấy tích cực. Đó là hai thất bại liên tiếp trước Atletico Madrid và Liverpool. Nhưng Arsenal còn là thử thách lớn hơn.
Đó là đội bóng duy nhất giữ thành tích toàn thắng tại Champions League mùa này, và họ đã cho thấy lý do vì sao ngay từ những phút đầu tiên.
Dù từng thắng Arsenal 1-0 trên chính San Siro vào tháng 11/2024, Inter lần này không còn duy trì được sự cân bằng và chắc chắn cần thiết. Trước một Arsenal nhập cuộc cực kỳ quyết liệt, Nerazzurri nhanh chóng bị cuốn vào thế trận tốc độ cao mà họ không hoàn toàn kiểm soát được.
Gabriel Jesus mở tỷ số sớm với pha di chuyển và dứt điểm nhạy bén, đánh dấu bàn thắng Champions League đầu tiên của anh sau 2 năm. Đó là tình huống Luis Henrique phá bẫy việt vị thất bại, một chi tiết nhỏ nhưng nói lên rất nhiều về sự non nớt của hàng thủ Inter trước áp lực lớn.
Thế trận không tệ, nhưng bản lĩnh là vấn đề
Inter có cơ hội nhưng không ghi được nhiều bàn và mắc sai lầm cá nhân trong phòng ngự
Inter không sụp đổ ngay. Họ phản ứng tích cực bằng bàn gỡ hòa của Petar Sucic, một cú sút xa tuyệt đẹp từ ngoài vòng cấm. Khoảnh khắc ấy thắp lên hy vọng cho San Siro, và Nerazzurri thậm chí còn có cơ hội vượt lên khi Sucic mở ra pha phản công cho Marcus Thuram, nhưng tiền đạo người Pháp lại sút bóng lên trời trong tình huống cực kỳ thuận lợi.
Đó chính là bước ngoặt. Ở sân chơi đỉnh cao như Champions League, những cơ hội bị bỏ lỡ thường phải trả giá đắt. Arsenal trừng phạt Inter bằng một bài đánh quen thuộc: tình huống cố định. Từ quả phạt góc, Leandro Trossard đánh đầu dội xà ngang, và Gabriel Jesus có mặt đúng lúc để đệm bóng cận thành, giúp Arsenal tái lập lợi thế.
Thống kê đáng báo động cho Inter là họ chưa từng thủng lưới hai bàn trên sân nhà trước giờ nghỉ giữa hiệp ở Champions League kể từ năm 2011, thời điểm gặp Schalke. Điều đó cho thấy mức độ áp đảo của Arsenal và sự mong manh bất thường của Inter trong trận cầu lớn.
Sang hiệp hai, Inter tiếp tục chơi nỗ lực. Yann Sommer cứu thua trước Eberechi Eze, Federico Dimarco buộc David Raya phải trổ tài bằng một pha cứu thua kép, còn Bastoni có pha lăn xả xuất sắc để ngăn Bukayo Saka ghi bàn từ cự ly gần. Trên lý thuyết, Inter không hề bị lép vế hoàn toàn.
Tuy nhiên, khi dâng cao tìm bàn gỡ, Nerazzurri lại tự đẩy mình vào thế rủi ro. Arsenal, với sự lạnh lùng và tổ chức chặt chẽ, kết liễu trận đấu bằng pha phản công mẫu mực, được Viktor Gyokeres hoàn tất bằng cú sút chính xác từ ngoài vòng cấm. Tỷ số 3-1 khép lại một đêm thất vọng khác của Inter tại Champions League.
“Tép riu” ở sân chơi lớn?
Inter vẫn còn quá no nớt trước các đội bóng hàng đầu châu Âu
Điều đáng nói là Inter không chơi tệ trước Arsenal. Họ tạo ra nhiều cơ hội, có những thời điểm kiểm soát được thế trận và buộc đối thủ phải phòng ngự. Nhưng kết cục vẫn là thất bại, giống như trước Atletico và Liverpool.
Ba đối thủ, ba trận thua, và một mẫu số chung: Inter không đủ sắc bén và bản lĩnh khi đối đầu với các đội bóng hàng đầu châu Âu. Ở Serie A, họ có thể dẫn đầu, kiểm soát trận đấu và áp đặt lối chơi. Nhưng khi bước ra Champions League, trước những đối thủ có tốc độ, cường độ pressing và chất lượng cá nhân vượt trội, Inter bộc lộ giới hạn rõ ràng.
Marcus Thuram và Lautaro Martinez, hai mũi nhọn được kỳ vọng, đều không tạo ra khác biệt thực sự. Trong khi đó, Luis Henrique bị xem là mắt xích yếu nhất, non nớt trong phòng ngự và mờ nhạt khi tấn công. Ngược lại, Arsenal cho thấy sự già dơ, chính xác và hiệu quả trong từng khoảnh khắc quyết định.
Inter là á quân Champions League mùa trước và đang dẫn đầu Serie A, nhưng chuỗi ba thất bại liên tiếp tại Champions League là lời nhắc nhở phũ phàng rằng vị thế quốc nội không đồng nghĩa với đẳng cấp châu lục. Trước những “ông lớn” thực thụ, Nerazzurri hiện tại vẫn thiếu điều gì đó. Có thể là chiều sâu, có thể là bản lĩnh, hoặc đơn giản là chất lượng ở những thời khắc then chốt.
Kỷ lục buồn này không chỉ là một con số. Nó là tấm gương phản chiếu thực tế rằng, ở sân chơi lớn nhất châu Âu, Inter lúc này vẫn chỉ là một đội bóng giỏi ở mức tốt, nhưng chưa đủ để trở thành kẻ thống trị.
