Người ta thường nói “thất bại là mẹ thành công” nhưng với MU, việc sa thải Ruben Amorim là một thất bại toàn tập từ HLV, BLĐ cho tới cả một dự án tốn kém và tham vọng.
Ruben Amorim bị sa thải sau những phát ngôn công kích MU
Ruben Amorim đã mất việc theo cách khó ai hình dung. Chỉ một vài phát biểu công kích CLB sau trận gặp Leeds, vị HLV người Bồ Đào Nha đã bay ghế chóng vánh. Tất nhiên, đã có những mâu thuẫn ngấm ngầm từ trước giữa Amorim và BLĐ MU mà cụ thể là Jason Wilcox. Nhưng ít ai ngờ MU lại phản ứng cực đoan đến vậy với Amorim.
Bởi hành động đó đi ngược lại chính cam kết của MU với Amorim. Nên nhớ, Amorim không đến Old Trafford như một HLV chữa cháy. Ông được mời về để tái cấu trúc đội bóng, xây dựng nền tảng, định hình lối chơi.
MU chọn Amorim vì triết lý. Nhưng họ lại đối xử với Amorim như một phương án ngắn hạn. Điều đó còn tàn nhẫn và nực cười hơn cả việc Chelsea "trảm" Enzo Maresca.
Darren Fletcher sẽ tạm thời dẫn dắt MU
Không phủ nhận, Amorim chưa làm tốt vai trò của HLV trưởng. MU vẫn chơi thứ bóng đá chưa xứng với kỳ vọng. Song những dấu hiệu cải thiện đã xuất hiện ở mùa giải này. Amorim đã không còn cứng nhắc với sơ đồ 3 hậu vệ. Đội bóng thành Manchester đã leo lên thứ 6 trên BXH Premier League với chỉ 3 điểm ít hơn Top 4.
Nhưng thay vì tạo đà tiến tới cho thầy trò HLV Amorim, BLĐ MU lại dập tắt đốm lửa vừa lóe lên. Hãy hình dung Bryan Mbeumo, Amad Diallo sẽ sốc thế nào khi trở về từ AFCON?
Trách nhiệm lớn nhất nằm ở thượng tầng, đặc biệt là Jim Ratcliffe. Ông xuất hiện với lời hứa đưa “những người làm bóng đá” trở lại trung tâm quyền lực. Ông nói về dự án dài hạn, về việc chấm dứt vòng xoáy sa thải HLV. Amorim chính là biểu tượng cho lời hứa đó. Và việc sa thải Amorim cho thấy một nghịch lý: MU muốn thay đổi nhưng vẫn hành xử theo lề lối cũ kỹ.
Thất bại của Amorim vì thế không chỉ là thất bại của một HLV, mà là thất bại của cả một mô hình.
BLĐ MU lại đẩy đội bóng vào một cuộc khủng hoảng
Nhìn rộng hơn, đây là một kịch bản quen thuộc. Van Gaal mang triết lý tới MU nhưng bị bóp nghẹt. Jose Mourinho mang đến cá tính nhưng bị cô lập. Ole Gunnar Solskjaer tồn tại bằng cảm xúc lên xuống nhất thời. Ten Hag khởi đầu bằng kỷ luật rồi lạc lối trong thỏa hiệp. Amorim đến với tham vọng cải tổ và ra đi trước khi kịp hoàn thành bản vẽ.
Những cái tên khác nhau song kết cục giống nhau.
Điều đó cho thấy vấn đề không nằm ở băng ghế huấn luyện. Nó nằm ở cấu trúc, ở cách MU định nghĩa thành công, và ở nỗi sợ hãi kéo dài suốt hơn một thập kỷ: sợ thất bại trong ngắn hạn nên không dám theo đuổi thành công dài hạn.
Việc sa thải Amorim còn đặt ra một câu hỏi lớn hơn cho tương lai: nếu ngay cả một HLV được chọn vì dự án cũng không được bảo vệ, thì dự án ấy có thực sự tồn tại?
Sẽ có nhiều HLV tên tuổi và đẳng cấp được MU liên hệ trong thời gian tới. Nhưng liệu còn ai dám bén mảng đến “bãi mìn” Old Trafford với những lời hứa suông và cách hành xử bạo tàn.
Amorim là người thua trận, còn MU mới là kẻ đã thua cả cuộc chiến.
